Trở Về Với Chính Mình – Cảm Nhận Sáng Mùa Đông…

Trở về với chính mình

Vững vàng tỉnh giấc mỗi sáng mai
Tạ ơn vũ trụ cùng muôn loài
Nhẹ nhàng hơi thở, thiền mười phút
Phật vốn trong ta, chẳng điện đài !

Từ tâm lắng nghe lòng rộng mở
Đừng phán xét chuyện … ai đúng, sai !
Nguyện gió thức Tâm dần khởi dậy
Đêm về suy ngẫm, học triển khai
Phút giây nào từng là Bồ Tát ?
Continue reading

Hãy Tự Bốc Cho Mình Liều Thần Dược – Thần Dược Tự Tâm…

Hãy tự bốc cho mình liều thần dược !

Thần dược không phải là phép mầu,
xóa tan đau khổ
Mà đó là lòng can đảm,
đối diện với sự thật đã xảy ra
Hãy là người tự bốc liều thuốc này cho chính ta
Khi sẵn sàng chấp nhận,
mọi sự bất toàn là những sóng làm chao đảo
Continue reading

Nếu một ngày gặp được …. Bậc Đại Trượng Phu!

Giữa chợ đời…
Cứ ngỡ mạnh là người hơn kẻ khác !
Ngỡ chiến thắng là đoạt ngôi cao nhất !
Ngỡ huy hoàng là được cả thế gian,
Rồi một ngày …giữa hồng trần bụi cát
Thuận duyên gặp một người không có hào quang
Không danh vọng chẳng cần ai tán thưởng
Nhưng trước ĐƯỢC MẤT, lòng vẫn yên an
Continue reading

Lau Sạch Kính Thiên Văn Tâm Thức – Mùa Đông Qua Khung Cửa…

LAU SẠCH KÍNH THIÊN VĂN TÂM THỨC

Cùng lau sạch chiếc kính thiên văn nhỏ,
Bấy lâu nay bám bụi của hồng trần.
Bụi lo toan, bụi được mất, xa gần,
Làm mờ mịt cả bầu trời tự tại.

Khi mặt kính không còn vương lo ngại,
Vũ trụ bao la bỗng hiện rõ ràng.
Chẳng cần phải vội vã hay vội vàng,
Cứ thong thả nương theo dòng định mệnh.
Continue reading

Thiên Đường & Địa Ngục – Cảnh Giới Trong Tâm…

Thiên đường & Địa ngục

Có những câu hỏi khó tìm ra đáp án
“Ta là ai giữa dòng thời gian ngắn ngủi này?”
Đang ở thiên đường? trong địa ngục trần ai?
Mời suy ngẫm
về câu nói được một triết gia khuyên nhủ (1)
Lại đọc được “
điều kỳ diệu nhất là thế giới này hiện hữu “ (2)
Continue reading

Hành trình tích lũy Tuệ giác !

Kính xin chia sẻ vài điều học được từ quy luật vận hành của tâm linh thực tế: Tuệ giác không phải là một món quà từ trên trời rơi xuống qua một đêm, mà là kết quả của một quá trình tích lũy, va vấp và trưởng thành theo thời gian.

Hành trình tích lũy tuệ giác này là một chặng đường dài. Mỗi một giọt nước tuệ giác như giọt nước nhỏ lâu ngày làm đầy chiếc lu, đó chính là mỗi một phút chánh niệm, mỗi một lần ta chọn dừng lại trước cám dỗ vật chất, mỗi một lần ta nắn nót ghi chép những châm ngôn,những tinh yếu của câu kinh để ghi nhớ sâu. Do vậy, cần có thời gian để những lý thuyết khô khan thấm sâu vào máu thịt, biến thành phản xạ tự nhiên của tâm thức.

Tuệ giác không đến từ một đêm thức tỉnh
Mà chắt chiu qua năm tháng thăng trầm
Có những ngày ta lỡ bước, phân tâm
Lòng tham lại trỗi dậy trong thầm lặng.
Xin mỉm cười đón nhận niềm cay đắng
Continue reading

Tương Quan Giữa Sống Và Chết

“Sống chỉ là chuẩn bị cho cái chết”
Bạn thâm giao thương gửi cái i-meo
Nhắn nhũ rằng dừng dục vọng chạy theo
Tâm sở Thiện mầm tốt trong đời sống

Dầu thế gian bách niên trường ảo mộng
Nhưng cũng cần nuôi dưỡng sắc thân
Giữ khỏe luôn mới đủ lực chuyên cần
Làm huân trưởng các tế bào huệ mạng Continue reading

Đi Qua Đời Với Tỉnh Thức Và Nhân Ái – An Trú Hiên Tąi …

Đi qua đời với tỉnh thức và nhân ái !

Mai này khép lại đường xa,
Xin như giọt nước trở ra biển nguồn.
Không mang tiếc nuối thiệt hơn,
Không mang oán hận, không còn nặng vai.

Ơn người, ơn cỏ, ơn cây,
Ơn từng đau khổ giúp ngày lớn lên.
Đến rồi đi giữa vô biên,
Chỉ mong để lại chút duyên với đời.
Continue reading

Đời – Đạo – Tu

ĐỜI

Bạn trách mình sao dạo này im lặng
Biết làm sao giải tỏa nỗi niềm riêng
Cùng đạo tràng, xưa trao đổi lời khuyên
Nay hoàn cảnh khác xa và phương tiện

Tự an ủi ngày vẫn hành thập thiện
Theo khả năng nhưng miên mật tinh chuyên
Dầu trải dài đến hằng vạn thiên niên
Vui từng lúc từng sát na “TỊNH ĐỘ” Continue reading

Tản Mạn Về Sống Thọ – Phật Pháp Bàn Bạc Quanh Ta…

Tản mạn về Sống Thọ!

Cảm tác từ một bài đọc trên mạng “Nghĩ gì về tuổi thọ !” Bài viết nói rằng: Tuổi thọ không chỉ là giá trị mà còn là duyên .

“Thọ mà không sáng – là kéo dài bóng tối.
Ngắn mà sáng – là thắp ngọn đèn vĩnh cửu.”

Hơn thế nữa, bài còn kết với tinh yếu như sau :

1, Sống lâu không phải là phước, mà sống sáng mới là phước.
2. Biết buông lúc tàn – là trí tuệ, không phải bi quan.
3. Người hiểu đạo không chọn sống lâu, mà chọn sống trọn.
4. Biết ra đi đúng thời – là giữ lại cho đời nét đẹp của mình, vì đó là dấu hiệu của trí huệ đã chạm được vô thường mà không sợ hãi.
Continue reading