Kính xin chia sẻ vài điều học được từ quy luật vận hành của tâm linh thực tế: Tuệ giác không phải là một món quà từ trên trời rơi xuống qua một đêm, mà là kết quả của một quá trình tích lũy, va vấp và trưởng thành theo thời gian.
Hành trình tích lũy tuệ giác này là một chặng đường dài. Mỗi một giọt nước tuệ giác như giọt nước nhỏ lâu ngày làm đầy chiếc lu, đó chính là mỗi một phút chánh niệm, mỗi một lần ta chọn dừng lại trước cám dỗ vật chất, mỗi một lần ta nắn nót ghi chép những châm ngôn,những tinh yếu của câu kinh để ghi nhớ sâu. Do vậy, cần có thời gian để những lý thuyết khô khan thấm sâu vào máu thịt, biến thành phản xạ tự nhiên của tâm thức.
Tuệ giác không đến từ một đêm thức tỉnh
Mà chắt chiu qua năm tháng thăng trầm
Có những ngày ta lỡ bước, phân tâm
Lòng tham lại trỗi dậy trong thầm lặng.
Xin mỉm cười đón nhận niềm cay đắng Continue reading →