Khúc Trường Ca: Điều Phục Tâm Ba
Tâm ta như mặt biển khơi,
Độ sâu tĩnh lặng, vơi đầy cuồng phong
Khi lời cay đắng chạm lòng,
Cơn giận bùng phát, lửa thông ra ngoài
Đừng nhìn gió cuốn mây bay,
Mà quên đức hạnh lung lay mấy phần
Dao động là chuyện phàm trần,
Buông là liều thuốc, dần dần bình yên.
Khi người đem đến muộn phiền,
Hãy như làn nước dịu hiền trôi qua.
Người vun bụi trúc, tỉa hoa,
Ta gom mềm mại để mà bao dung.
Cúi đầu đâu phải khom lưng,
Pháo đài tâm trí, ngăn từng bão giông
Lời thô bạo, giữ thinh không,
Lấy Nhu hóa giải điên cuồng thế gian.
Nhưng lòng chớ có tiêu tan,
Bên trong một cõi vững vàng như đê.
Ai xoay, ai chuyển lối về,
Trực tâm ta giữ, lời thề không phai.
Nhu cương bản lĩnh đường dài,
Không cho ngoại cảnh miệt mài kéo đi.
Trí tuệ thắp đuốc từ bi,
Điềm tĩnh trước loan, sợ chi cuộc đời.
Giữ lòng kiên định tâm ơi
Ứng xử khéo léo, chuyện rồi tan đi.
Nước trong hiện bóng nguyệt ly,
Tâm bình thì thấy lối đi rạng ngời.
Triết gia khắc kỷ nhắn lời (1)
Mình là đá tảng, thảnh thơi tháng ngày
Huệ Hương
__________________________
(1) Marcus Aurelius là một vị Hoàng đế La Mã vĩ đại nổi tiếng với Chủ nghĩa Khắc kỷ (Stoicism) đã để lại t hình ảnh ẩn dụ cực kỳ đẹp đẽ, rất gần với hình tượng cây tre trong bão hay dòng nước của phương Đông:
“Hãy giống như hòn đá tảng mà sóng biển không ngừng vỗ vào. Nó vẫn đứng vững, và ngọn sóng hung dữ xung quanh rồi cũng phải lắng xuống




Users Today : 134
Views Today : 272
Total views : 1409225
Who's Online : 4






This Month : 20430
Total Hits : 18651225