Có lẽ …
Dù ở tuổi nào, giới nào cũng luôn mong ước:
Giữa giông bão của
thời đại công nghệ và thị phi sóng ngầm
Mỗi ngày như mọi ngày
bình yên và tỉnh thức trong tâm,
Không dùng mắt phán xét đạo đức,
mà bằng lăng kính của sự thấu hiểu bối cảnh!
Nếu là phụ nữ quyết làm cây tùng
mang liễu dáng mãnh khảnh
Xanh ngát giữa đời, lặng lẽ, kiên trung
Tự tạo bản thân
thoát dễ mủi lòng, cảm xúc lung tung
Nên chọn lấy năm rễ cắm sâu vào lòng đất:
“Tự Chủ, Lọc Độc, Phẩm Giá,
Tỉnh Thức và Gánh Vác.! “
Sẽ không còn sợ hãi trước thế giới xôn xao
Những đêm cô độc,
lặng lẽ nhìn bản ngã bước qua đau.
Nghe cành lá rít qua từng cơn gió buốt.
Nhưng sâu thẳm, có một phần sáng suốt
Có lẽ …
Khi bão giông tràn qua ngưỡng cửa hoàng hôn,
Câu nói Carl Jung phản ảnh nhựa sống bảo tồn (1)
Để thấy bản chất của sự vật,
cần khả năng nhìn xuyên qua bề nổi
Dù được hình thành thống nhất như một khối
Nhưng đó là
tập hợp của nhiều dòng xung lực nội tâm.
Trước sự mênh mông, phi lý cuộc đời,
có sự tỉnh thức của cá nhân
Có lẽ ….
“Thời gian là vị quan tòa im lặng và công minh nhất”
Nó không tranh luận. Nó không giải thích.
Nó chỉ bóc dần lớp sơn trên mọi mặt nạ ai mang
Bằng một cái nhìn vô cùng khách quan
“Trong bản chất sâu nhất của mình, nơi không cần phải duy trì vai diễn” !
Huệ Hương
(1) “Cho đến khi bạn biến tiềm thức thành ý thức, nó sẽ định hình cuộc đời bạn và bạn sẽ gọi đó là số phận” – “Until you make the unconscious conscious, it will direct your life and you will call it fate.”— Carl Jung
________________
Có Lẽ …
Dù cho ở lứa tuổi nào
Thông tin choáng ngợp theo sao kịp bì
Thanh niên trẻ dễ thích nghi
Người già khó thể quên đi niệm hoài.
Thời công nghiệp dụng AI
Người nay dựa máy nghĩ thay … việc làm
Gọn nhanh nên cũng thấy ham
Đỡ phần suy nghĩ, động tâm trí phiền.
Quên đi thiên chức thiêng liêng
Tình sâu nghĩa nặng thiện hiền… chữ nhân
Máy thì cứ việc vận hành
Đúng sai phải trái khó đành đổi thay.
Con người dù mạnh mẽ thay
Gặp cơn nghịch cảnh vẫn đầy xuyến xao
Nhất là lúc tuổi đã cao
Động tâm khó tránh biết bao nỗi niềm.
Trải từ thuở thiếu điện đêm
Mưa giông, nắng hạn nhìn xem… đo trời
Nay thần thông lắm người ơi
Ngồi yên một chỗ biết đời gần xa.
Cho dù vạn biến đổi qua
Trụ sinh hoại diệt… vốn là lẽ chung
Ý thức là gốc tận cùng
Người và máy móc, vẫn không giống mình.
Cuộc đời tự chọn hành trình
Buồn vui sướng khổ chính mình quyết thôi.
tp