Hơn bao giờ hết những người con xa xứ cứ mong ngóng ngày về. Nhìn thấy nhà nhà sắm sửa, người người chăm chút từng cành Mai, nhánh Cúc. Lòng lại thêm thôi thúc hơn, như ai đó có câu thơ: “Đốt lòng ta khách phương xa ngày về. Ăn một cái tết cùng quê”.
Một mùa xuân nữa lại về, cứ thế lòng thêm chút rộn ràng, chút bâng khuâng khó tả. Điều đó có lẽ không chỉ riêng tôi, tin chắc với một ai đó cũng thế.
Đến cả đất trời cũng luôn ban tặng cho mùa Xuân những đặc ân hơn hết trong bốn mùa Xuân- Hạ- Thu- Đông. Với mùa Xuân, vạn vật cỏ cây như xôn xao, náo nức hơn. Sắc lá thêm xanh, sắc hoa thêm thắm. Chim chóc đâu đó cũng líu ríu rủ nhau gọi bầy.
Tết Nguyên Đán là lễ hội lớn nhất trong các lễ hội truyền thống Việt Nam từ hàng ngàn đời nay, là điểm giao thời giữa năm cũ và năm mới; giữa một chu kỳ vận hành của đất trời, vạn vật cỏ cây.
Ta có nhân duyên về tụng kinh, lạy Phật, ngồi thiền hay niệm Phật, hoặc bố thí, cúng dường,… đó là những nhân duyên tốt, nhân duyên ấy phải được ta chăm sóc và nuôi dưỡng, nếu không, chúng sẽ bị thay đổi.
Chuổi dùng làm vật trang sức xuất hiện rất sớm trong lịch sử văn minh của nhân loại là vật tượng trưng cho sự quí phái, dùng làm trang sức cho vua chúa và các bậc quyền quí ngày xưa. Chuổi Tràng có trong Phật Giáo từ thời đức Phật còn tại thế [Kinh Pháp Hoa] trong Phẩm Phổ Môn có nói về việc Ngài Vô Tận Ý cởi Chuổi Anh Lạc giá trị trăm nghìn lượng vàng dâng lên cúng dường Đức Phật Thích Ca và Phật Đa Bảo.
Tu hành trong hoàn cảnh kinh tế thị trường hiện nay rất khó. Tu trong xã hội Âu Mỹ với nền kinh tế thực dụng càng khó hơn.



Users Today : 89
Views Today : 231
Total views : 918506
Who's Online : 12





This Month : 47947
Total Hits : 18160508