Tản Mạn Về Sống Thọ – Phật Pháp Bàn Bạc Quanh Ta…

Tản mạn về Sống Thọ!

Cảm tác từ một bài đọc trên mạng “Nghĩ gì về tuổi thọ !” Bài viết nói rằng: Tuổi thọ không chỉ là giá trị mà còn là duyên .

“Thọ mà không sáng – là kéo dài bóng tối.
Ngắn mà sáng – là thắp ngọn đèn vĩnh cửu.”

Hơn thế nữa, bài còn kết với tinh yếu như sau :

1, Sống lâu không phải là phước, mà sống sáng mới là phước.
2. Biết buông lúc tàn – là trí tuệ, không phải bi quan.
3. Người hiểu đạo không chọn sống lâu, mà chọn sống trọn.
4. Biết ra đi đúng thời – là giữ lại cho đời nét đẹp của mình, vì đó là dấu hiệu của trí huệ đã chạm được vô thường mà không sợ hãi.

Thân này như chiếc lá,
Mùa sang, lá rụng thôi.
Không biết van cưỡng lại,
Năng lượng đã mòn rồi

Một hơi thở dừng lại,
Không phải là mất đi.
Chỉ là dòng nước nhỏ,
Về lại biển vô vi.

Người đi không hẹn nữa,
Mà hoa vẫn nở quanh.
Vì trong từng hơi nắng,
Vẫn có bóng ta lành.

Không tiếc, không mong chi,
Chỉ mỉm cười một chút.
Vì biết thân như mộng,
Thấy vô thường … tỉnh thức

Ra đi khi gió thuận,
Không trái nhịp thiên nhiên.
Tâm rỗng như hư tịch,
Chính đó là bình yên.

Huệ Hương

________________

Phật Pháp bàn bạc quanh ta…

Hôm nay ngày đầu Đông.
Lặng nhìn qua song cữa.
Vài chiếc lá cuối cùng.
Đang bay nhẹ thong dong.

Đã qua ngày xanh thắm
Dưới ánh nắng mặt trời
Nhựa nguyên thành nhựa luyện
Làm dưỡng chất nuôi cây.

Cây ra hoa kết trái
Trái chín ngọt cho đời.
Công lao lá đầy vơi.
Cho nhân gian quả ngọt.

Thu đến lá chuyển vàng.
Gió thu rơi lang thang.
Đầu đông còn lá cuối.
Nhập vào sân lá vàng …

Đừng thấy rơi mà buồn.
Lá chưa chết đâu em
Rơi nhận nhiệm vụ mới.
Kết tập lại làm phân .

Phân hữu cơ rất tốt.
Luân hồi bón mùa sau.
Xuân có lá xanh mới.
Hè trái ngọt mùa sau.

Lá diễn vở Luân Hồi.
Chịu Vô Thường vàng rụng
Nhân này kết tập lại.
Quả sẻ nhận mùa sau !

Nhân Duyên và Nhân Quả.
Vô Thường đang hiển lộ.
Sanh Trụ Dị Diệt đây.
Phật Pháp quá rỏ ràng
Bàn bạc khắp không gian

Viên An

________________

Tản Mạn Về Sống Thọ – Phật Pháp Bàn Bạc Quanh Ta…

Tử sinh, bệnh… hẳn là thường
Lão hay sống thọ, lại dường… tùy duyên
Khó ai hiểu được căn nguyên
Đến khi học Phật… nhiễu nhương, luân hồi

Sống lâu chưa chắc phước rồi
Nếu hành thân xác, bệnh thôi… liệt giường
Nhớ quên… tùy hứng, bất thường
Trẻ con buồn giận, ghét… thương vô chừng

Tuổi cao nhưng chẳng chịu dừng
Ngỡ luôn thông tuệ, già gừng… càng cay
Khó buông quá khứ xưa nay
Khổ con, tội cháu… nương tay, kính nhường

Còn không lại thấy chán chường
Chân run, thân thể coi thường… bất tuân
Chậm nhìn… năm tháng, chuyển luân
Càng thêm vô dụng, phân vân… kiếp người

May mà gặp… Phật pháp thời
Sắc không chỉ dạy, thấm lời… sâu xa
Tử sinh, bệnh lão… trải qua
Thuận theo quy luật, chọn ra… do mình

Đêm đen, hay ánh bình minh
Mưa dầm, nắng hạ vô tình… được sao
Quả nhân thiên lý… sai nào
Không dưng đau khổ, rơi vào… trúng ta

Làm người trong cõi ta bà
Đã là may mắn… nay già, đòi chi
Đoạn đường còn lại… để đi
Ngắn dài, chẳng mấy đến khi… hơi tàn

Sống sao… lòng được rảnh rang
Thảnh thơi hạnh phúc, thênh thang… tốt rồi
Mặc quên… thế sự lỡ bồi
Ngoài tầm tay với, thả trôi… theo dòng

Mong gì… khi xế… chiều đông

tp