“Nguyên tiêu” về hay “ta trở về?” – Rằm Tháng Giêng…

“Nguyên tiêu” về hay “ta trở về?”.

Tết Nguyên Tiêu năm này em vẫn đón?
Vẫn còn rộn rã như
bài thơ “Xuân về “ của Chế Lan Viên (1)
Bồi hồi ý nghĩ cũ tan ra
như sương không cần tạm biệt đêm.
Không có gì bắt đầu.
cũng không có gì kết thúc.!
Những điều đã qua, chớ vội vàng
phán xét theo cảm xúc !

Hãy đủ an yên để nhìn
mọi việc … bằng tấm lòng biết ơn.
Chấp nhận những lỗi sai nhỏ,
đường đời bớt căng thẳng hơn
Chỉ là không hòa tan cũng
không phụ thuộc!
Duy bước chân
biết đặt trọn vẹn xuống đất!

Và nhịp thở sẽ
chậm hơn hôm qua.
Triết lý “Tận nhân lực, tri thiên mệnh” vỡ oà
Không có dự định to tát, và cũng không thôi
thúc thời gian phải mang hình dạng!
Khoảnh khắc này không cần tên gọi,
nếu ai hỏi chỉ mỉm cười im lặng!
Thẩn thờ “ Nguyên Tiêu về, hay chỉ có ta trở về “?

Huệ Hương

(1) Pháo đã nổ đưa xuân về vang động
Vườn đầy hoa ríu rít tiếng chim trong,
Cỏ non biếc dãi mình chờ nắng rụng
Bên lau già, theo gió uốn lưng cong.
– “Xuân về” của Chế Lan Viên

________________

Rằm Tháng Giêng…

Rằm tháng giêng, trăng đầu năm mới.
Hương Xuân còn phảng. phất quanh đây.
Hai chậu hoa vạn thọ nở đầy.
Trong phòng khách bánh mứt chưa hết !

Trăng đầu năm thường gọi Nguyên Tiêu ?!
Ngày hành hương, lễ chùa, trai tịnh
Cầu Bình An, Phúc Lộc, nguyên năm.
Sống an yên mười một rằm tới.

Rồi cũng sẽ sống thêm tuổi mới.
Sống bình an thì cũng già đi
Năm sống còn lại trừ một khi.
Đầu ngón tay chắc đếm cũng đủ !

Đời ngắn lắm vui lên chưa đủ.
Có ưu phiền chớ dại đeo mang !
Mới chờ Tết, giờ qua nửa tháng!
Thời gian còn, chỉ nhận niềm vui.

Viên An

________________

“Nguyên tiêu” về hay “ta trở về?” – Rằm Tháng Giêng…

Đầu năm Bính Ngọ vừa sang
Nguyên Tiêu thấp thoáng, cũng đang đến gần
Mai đào giả… vẫn ngoài sân
Trăng non giữa tháng soi, lan man… buồn

Đưa ta trở lại cội nguồn
Tết nguyên tiêu cũ, mãi luôn ngóng chờ
Đi chùa lễ Phật ban thờ
Áo quần xúng xính, cầu nhờ… phước an

Ông Bà Cha Mẹ ngập tràn
Niềm vui tuổi nhỏ, không màn… thế nhân
Âm dương giờ… đã cách phân
Tuổi đông trở gót, hiểu thân phận già

Nguyên tiêu vẫn ánh trăng ngà
Đêm cô đơn lẻ, như ta… xứ người
Từ lâu môi vắng tiếng cười
Ra vào quạnh quẽ, cũng lười… tháng năm

Quen rồi… dẫu ít viếng thăm
Cháu con còn bận, rối răm… việc nhiều
Thôi thì… mọi sự tùy duyên
Có buồn oán trách, triền miên… khổ mình

Nguyên Tiêu tết vắng… lặng thinh
Thắp hương cầu Phật yên bình… sống thôi
Cuộc đời đã lắm… nổi trôi
Tháng ngày chỉ biết, ngắn rồi… mong chi

Xuân sang nửa tháng giêng đi
Ba mươi.. mồng một, rằm thi… nhau lần
Con người sinh, trụ hoại vần
Biết vui – hiểu đủ, tạ… ngần ấy ơn

Già rồi… mong muốn chi hơn

tp

This entry was posted in Sách Truyện, Thơ Văn. Bookmark the permalink.