Biển – Hiện Tượng Và Bản Thể…

BIỂN

Biển Đông dung chứa ngàn sông nhỏ
Chẳng chút cống cao ngạo mạn đời
Ngẩng lên từng áng mây trời
Vô cùng thanh thản sáng ngời biển xanh

Thử nhìn lại còn thanh niên đó
Chữ năm ba lại có ngạo kiêu
Già rồi chưa tỉnh để tu
Dương dương khoác lác , người ngu sao trời

Không cãi lý sống đời ẩn sĩ
Có chung quanh tri kỷ hoa này
Mặc cho năm tháng lẫn ngày
Ung dung hoa nở có mày có tao

Sáng buổi mai đón chào mặt nhật
Khẽ niệm thầm Đức Phật Di Đà
Đủ đầy tất cả thật thà
Bình an xin gởi muôn nhà chung quanh

Một chớp mắt biển xanh hiện rõ
Những chiếc thuyền nho nhỏ ra khơi
Tất nhiên thuyền trưởng lắm người
Trời yên sóng lặng nụ cười bình an

Biển dung chứa sóng ngầm cuồng nộ
Không một người chỉ gió và giông
Ngắm trông chỉ nước muôn phương
Nguyện cầu đôi tiếng tai ương qua rồi

Con sông nhỏ sống đời biển rộng
Nên bao dung lồng lộng trời mây
Đủ duyên mưa nhẹ đôi tay
Để người lữ khách bước quay về nhà

Nguyễn Xuân Nghiêm

———————————

Hiện Tượng và Bản Thể…

Nói về biển ta nhớ ngay sóng.
Một cơn gió nhẹ hay tàu đi.
Biển sẻ nhấp nhô, sóng tức thì.
Có bão lũ … biển động, gầm thét.

Sóng là Hiện Tựơng trên mặt biển.
Biễn sâu ,.. Bản Thể rất lặng yên !
Người dính vào ngũ dục tham sân.
Tu thấy Bản Thể, chân tâm lộ.

Sóng từ nước biển dâng biến động.
Hiện Tượng nào củng Bản Thể ra.
Hiện Tượng sẽ hòa Bản Thể mà !
Sóng và nước, tuy hai mà một.

Lúc Tham Sân Si, là Hiện Tượng.
Tu nhẫn nhục nghịch cảnh, tâm an.
Chân tâm Bản Thể hiện rỏ ràng.
Hiện Tượng Bản Thể, hai mà một

Bị lục trần tham sân, dẫn dắt.
Giác Ngộ sống Bản Thể chân tâm.

Viên An

———————————

Biển – Hiện Tượng Và Bản Thể…

Bảy mươi phần biển bao trùm,
Trải trên quả đất, mọi vùng mọi nơi.
Dẫu nuôi sống biết bao người,
Thủy cung tuyệt đẹp, cá bơi từng đàn.

Nhưng còn vị mặn chưa tan,
Lúc cơn giận dữ, sóng lan cuốn bờ.
Khi yên ả, sóng dặp dờ,
Chốc thôi bão tố chẳng ngờ đổ nghiêng.

Tuy là hiện tượng thiên nhiên,
Nhưng trong bản thể là duyên vô thường.
Mặt đang lặng – động thế đương,
Ẩn sâu lòng tĩnh, như dường không lay.

Biển mang bản thể nước đầy,
Bốc hơi, sóng cuộn chẳng giây nào ngừng.
Triều lên, triều xuống không dừng,
Mà bao nhiêu nước vẫn từng ấy nguyên.

Dạy ta bản thể chân nhiên,
Tùy công tu tập – lười siêng khác thời.
Đồng chung hiện tượng một nơi,
Người thì trầm tĩnh, kẻ lơi lả lòng.

Nước dù khuấy đục – vẫn trong,
Không hề đổi khác – ai mong cũng vầy.
Ta bà cuộc sống đong đầy,
Sắc – không bất định, động lay chính mình.

Giữ tâm làm chủ vô minh,
Tỉnh yên thường trú – hữu tình chẳng lay.
Bát phong hiện tượng đổi thay,
Chân nguyên bản thể – tu ngày đêm chuyên.

Thì đâu còn sợ chi phiền.

tp

This entry was posted in Sách Truyện, Thơ Văn. Bookmark the permalink.