Đi Qua Đời Với Tỉnh Thức Và Nhân Ái – An Trú Hiên Tąi …

Đi qua đời với tỉnh thức và nhân ái !

Mai này khép lại đường xa,
Xin như giọt nước trở ra biển nguồn.
Không mang tiếc nuối thiệt hơn,
Không mang oán hận, không còn nặng vai.

Ơn người, ơn cỏ, ơn cây,
Ơn từng đau khổ giúp ngày lớn lên.
Đến rồi đi giữa vô biên,
Chỉ mong để lại chút duyên với đời.

Nếu còn một việc chưa vơi,
Ấy là học mãi cách cười trước sau.
Trăm năm như giấc chiêm bao,
Tỉnh ra mới biết nhiệm màu đây ngay

Đời người chẳng tính ngắn dài
Mà do phúc đức trong tay gieo trồng
Bảy mươi, tám chục nay … thông
Trăm năm cũng chỉ một luồng gió qua.

Điều cần gìn giữ thật ra,
Là tâm còn sáng, tình còn ấm đây.
Dẫu mai tóc bạc thân gầy,
Nhũ thầm nhân cách cuối ngày mãn viên !

Huệ Hương

________________

An Trú Hiên Tąi…

Sống an yên, tạm quên bao tuổi.
Mới hôm qua, bạn trẻ lìa đời !
Biết hôm nay, hiện tại vui chơi.
Việc tâm niệm, tạo thêm bao Phước.

Vui, buồn nhận với nụ cười trước.
Bàn vong chùa có đủ tuổi thôi.
Nhận ân đời, chớ bạc như vôi.
Rất cần Phúc Đức ta gieo trồng.

Sống hiện tại thở vào hạnh phúc.
Quá khứ vui buồn, hãy bỏ qua.
Tương lai chưa đến, chớ lo xa.
Mình đang hưởng binh an hơi thở !

Và tự nhủ gieo trồng Phúc Đức.
Dẩu hôm nay ngày cuối cuộc đời.
Giữ tròn nhân cách, cố điểm tô.
Sống bình an đến cỏi hư vô

Viên An

________________

Đi Qua Đời Với Tỉnh Thức Và Nhân Ái – An Trú Hiên Tąi …

Sớm mai mở mắt nhìn đời
Cảm ơn hoa cỏ, mỉm cười cùng ta
Một ngày nữa đã trôi qua
Từ trong nhân ái, hiểu ra… nhận nhiều

Qua đời tỉnh thức những điều
Đến đi may rủi, ghét yêu ngoài tầm
Thấu rằng chẳng thể tự tâm
Nhân duyên, phúc đức nào cầm… được đâu

Cảm ơn qua những khổ đau
Hiểu thêm thay đổi, đậm sâu tình người
Học khi nào phải mỉm cười
Tuổi đông chỉ muốn thảnh thơi cuối đời

Nhìn quanh thân thuộc xa rời
Mẹ cha, bè bạn một thời bên ta
Trẻ già rồi cũng bụi sa
Xoáy vòng sinh tử ai mà tránh khi

Vô thường đến, lúc phải đi
Dẫu còn nuối tiếc ích chi muộn màng
Ai rồi cũng trải hợp tan
Đủ duyên hết nợ, thở than bằng thừa

Cuộc đời sao biết cho vừa
Chẳng qua nhân ảnh nắng mưa giữ hoài
Đã là quá khứ, nào ai
“Nếu… Như” quay lại, những ngày đã xa

Sống trong hiện tại mới là
Đừng than nuối tiếc để mà khổ tâm
Một ngày rồi sẽ âm thầm
Hôm nay hiện hữu, đừng ngầm lãng quên

Nào ai luôn được gặp hên
Thấp cao như cánh diều… chênh giữa trời
Hiểu rằng biết đủ, khó…. thời
Vào ra tay trắng, một đời như không

Tự mình mua lấy đục trong
Quả nhân gánh chịu bão giông cuộc đời
Hiểu ra được mất đầy vơi
An nhiên bước tiếp mặc trôi vô thường.

Chỉ cần sống giữa… yêu thương

tp

This entry was posted in Sách Truyện, Thơ Văn. Bookmark the permalink.