Hành trình từ Chấp Ngã đến Vô Ngã…

(Dựa theo tinh yếu bài kinh Vô ngã Tướng mà gần đây nhiều học giả triết học và tôn giáo cho rằng Anattalakkhana Sutta (Kinh Vô Ngã Tướng) là một trong những bài giảng triết học sâu sắc nhất của nhân loại. Không phải vì nó dài hay phức tạp, mà vì nó đặt câu hỏi tận gốc về “tôi là ai” — một câu hỏi mà triết học Đông Tây đã suy tư hàng nghìn năm.

Thuở ban đầu ta dựng một cái tôi,
Như ngôi nhà giữa dòng đời gió cát.
Bao suy nghĩ gom về làm bản ngã,
Ngỡ là mình – nên giữ lấy không thôi.

Khi được khen, lòng vui như nắng sớm,
Khi chê bai, giông tố dậy trong lòng.
Một chữ “ta” mà trăm điều ràng buộc,
Một niệm “mình” mà vạn nẻo long đong.
Ta bảo vệ hình hài và ý nghĩ,
Như người canh kho báu giữa đêm dài.
Không hay biết chính kho tàng ấy
Chỉ là mây tụ lại giữa hư không.

Một ngày nọ trong lặng yên nhìn lại,
Thấy thân này thay đổi tự bao giờ.
Tất cả đều theo duyên tụ tán
Ơ hay …Đời vẫn đời
mà tâm đã khác xưa.
Cảm xúc đến như triều lên xuống,
Ý nghĩ qua như gió thoảng ven bờ.
Ta chợt hỏi: ai là người chủ đó?
Ai điều khiển từng ý niệm trong ta?

Tìm khắp chốn trong dòng tâm biến động,
Chỉ gặp sinh rồi diệt… thế thôi mà.
Như sương sớm tan vào trong nắng sớm,
Như sóng về tan giữa biển bao la,
Cái gọi “ta” bỗng nhiên thành nhẹ hẫng,

Chỉ dòng đời trôi chảy rất hiền hòa.
Khi buông xuống bức tường mang tên ngã,
Trời trong tâm rộng mở đến vô cùng.
Ta nhìn người không còn là xa lạ,
Một dòng sinh cùng thở giữa mênh mông.

Từ khoảnh khắc không còn ai để giữ,
Cũng không còn điều gì phải phòng ngừa,
Một đoá sáng âm thầm trong tĩnh lặng
Nở thành hoa của trí tuệ – từ bi.
Và ta hiểu lời xưa không huyền nhiệm:
Chấp càng sâu thì khổ não càng dày.

Thấy vô ngã không phải là hư vô,
Mà là trời rộng mở giữa lòng này.
Từ đó bước thong dong trong gió sớm,
Thì ra Ngã vốn như mây nổi giữa trời,
Giữa tâm người gió xuân vẫn thổi

Từ bi nở sáng giữa cuộc đời.
Thấy rõ không ta – lòng nhẹ bước,
Mỉm cười nhìn mây trắng đong đưa.
Không còn hỏi: “Ta là ai giữa thế?”
Chỉ thong dong
cuộc chơi biển rộng, trời trong

Huệ Hương

__________________

Phụ lục kinh Vô ngã Tướng

Đây là bài kinh thứ 2 sau kinh Chuyển pháp luân Đức Phật Thích Ca Mâu Ni giảng cho năm anh em Kiều-trần-Như tại Vườn Nai, Ngài phân tích từng uẩn trong ngũ uẩn (thân và tâm) để chỉ ra tính chất vô ngã.

– Sắc uẩn (Thân): Không phải là tôi, không thể điều khiển sắc theo ý muốn (ví dụ: không muốn già, không muốn bệnh).

– Thọ, Tưởng, Hành, Thức (Tâm): Cũng biến hoại, không bền vững, không phải tự ngã.

Sau đó đức Phật đã dạy. “Ai thấu rõ ngũ uẩn sắc thọ tưởng hành thức không phải là tôi, không phải của tôi, không phải tự ngã của tôi” sẽ vượt thoát khỏi sự chấp ngã, ngã sở, vượt thoát cố chấp vướng mắc, khổ đau sẽ tan biến.”và Đức Phật khẳng định vô ngã là một trong ba pháp ấn (vô thường, khổ, vô ngã), giúp chấm dứt sự chấp thủ vào một “cái tôi” cố định

Khi nhận thức rõ năm uẩn là vô ngã (khốn, không phải tôi), người tu hành sẽ yếm ly (chán ngán), ly tham (không còn dính mắc), và đạt được giải thoát.

Và được biết sau đó 5 ngài: Kiều Trần Như, Bạt Đề, Thập lực Ca Diếp, Mahanam., và A Thuyết thị đều chứng thánh quả A la hán.

This entry was posted in Sách Truyện, Thơ Văn. Bookmark the permalink.