Cảm tác từ đoản khúc nhạc: “TOMORROW IS A LONG TIME“ – Bob Dylan

Kính gửi bạn một ca khúc đã chuyển tải sự bất lực của người cô đơn trong thời gian và không gian được khái quát hóa trong thế giới rộng lớn.

Và khi chỉ còn vài ngày nữa tờ lịch cuối cùng rơi xuống, chắc hẳn bạn và tôi ( những người đang độ tuổi hoàng hôn ) sẽ không nghĩ nhiều đến “năm mới”, mà nghĩ đến điều này:

Ngày mai còn rất xa —
nhưng khoảnh khắc này thì không.

Kính trân trọng tặng bạn một đoản văn và những vần thơ tự do nhé và kính chúc bạn năm mới không đến bằng pháo hoa, mà đến bằng một sự dịu lại trong lòng.

Ngày mai còn xa
Những ngày cuối năm không hỏi ta đã đạt được gì.
Chúng chỉ lặng lẽ đi ngang,
như một người bạn cũ không cần chào.

Ta đứng trước tờ lịch mỏng dần, chợt hiểu:
thời gian không rót xuống từng ngày —
mà rút lên từng kỷ niệm.
Có những điều chưa kịp nói.
Có những lời đã nói nhưng chưa kịp hiểu.
Có những người vẫn còn đó,
nhưng ta không còn đủ chậm để nhìn họ như lần đầu.

Bob Dylan nói: Tomorrow is a long time.
Nhưng cuối năm dạy ta một điều khác:
“hôm nay mới là điều mong manh nhất.”
Nếu còn biết cúi đầu trước một buổi chiều,
còn đủ im lặng để nghe lòng mình không đòi hỏi,
thì năm mới — dù mang tên gì —
cũng đã bắt đầu từ lâu rồi.

oOo

Khi tờ lịch rơi

Nhìn những tờ lịch cuối cùng rơi vào quá khứ
Như khép lại bao buồn vui lo toan trăn trở
Tờ lịch cuối
không rơi mạnh
chỉ khẽ buông
như lá đã học xong
cách rời cành
Tự nhủ thầm
tất thảy chỉ là một trò đùa
hoặc sự mách bảo của hoại, thành

Ngày mai còn xa
như một con đường chưa cần bước
Ta không tiếc năm cũ
chỉ tiếc những lần vội vã
khi lẽ ra có thể lắng nghe được
Tiếng nguyện cầu mỗi sáng, lúc đêm về
trong thinh lặng, nhẫn nại, chút nặng nề
Có những khoảnh khắc
ta sống
mà không có mặt
Có những nỗi buồn không tên
đã hóa gió bay đi
chỉ vì ta không xua đuổi

Có thể
Tự do và vĩnh cửu
cái đẹp và sự cứu rỗi
hoặc là một sự thật
hoặc là nỗi thất vọng, triền hối
Nếu ngày mai còn xa
thì hôm nay
xin được gần
gần một hơi thở
gần một ánh nhìn
gần một điều
không cần đặt tên
Khi tờ lịch rơi
không phải thời gian kết thúc
chỉ là
ta được nhắc
hãy ở lại
trong khoảnh khắc này
lâu thêm một chút.

Sydney những ngày cuối năm 2025

Huệ Hương

This entry was posted in Sách Truyện, Thơ Văn. Bookmark the permalink.