Cặp kính tâm linh
Từ thuở chào đời ai cũng mang
Chiếc kính tâm linh toát hào quang
Nhìn dọc đặt tên là Vũ trụ (1)
Liếc ngang ước định theo Thời gian
Vạn vật hoành tráng một màu xanh
Thấy ánh trăng soi ngỡ nguyệt lành.
Nào biết sắc màu do kính nhuộm,
Khuôn mầm tâm thức tựa bức tranh.
Đời qua vội vã vạn nghìn năm,
Khổ lụy buồn vui bởi chấp lầm.
Bên ngoài vạn vật đâu tự tánh,
Chốn thâm u…. do chính cái tâm
Người đi trên đất mãi quanh co,
Vì bị thói quen trói buộc bờ.
Bậc thánh phân biệt đây… ngũ uẩn
Tháo kính nhìn đời, vượt bến mơ.
Gỡ lớp tròng mờ, vạn pháp không,
Chẳng còn quá khứ dẫu mênh mông.
Cõi nước xa xôi liền hiện quán,
Đại dương tự tánh sâu…suốt trong
Hoàng hôn tóc bạc chẳng ước mong
Quay về Vô thức, Phật bên lòng
Từ nay rũ sạch… phiền nhân thế
Thuận, nghịch duyên gì…rồi cũng xong !
Huệ Hương
(1) (Không gian), Khi nhận ra bản thân mình đang đeo chiếc kính này ta không còn bị đánh lừa bởi những hiện tượng hư ảo bên ngoài, mà bắt đầu quay vào trong để làm chủ tâm thức.
________________

Nhìn Đời Qua Kính Màu…
Hoàng hôn tóc bạc, Phật trong tâm.
Bao năm phiền não, ngập tràn lòng
Nhìn quanh nhân thế nhiều duyên nghịch.
Gần đất xa trời… rôi cũng xong.
Nếu được trẻ lại mấy mươi năm.
Xin được sống vui vẻ trong lòng.
Cho dù vạn vật không tự tánh.
Dối tâm mình sau cập kính xanh.
Cảnh vật hiện về, trời an lành.
Vạn vật tươi mát một màu xanh.
Tâm vui nhìn cảnh qua kính mát
Não phiền nhân thế mất không phanh
Cuộc sống có ai … đủ trăm năm
Thật … giả vui buồn dù nhìn lầm !
Ước gì sống mãi sau màu kính.
Nuôi dưỡng tâm an … dù sống lầm !
Viên An
________________
Cặp Kính Tâm Linh – Nhìn Đời Qua Kính Màu…
Kính tâm soi cõi nhân sinh,
Soi từ một niệm, vô hình khởi lên.
Niệm trong sáng… vạn duyên hiền,
Muội mê… một niệm, đảo điên cõi lòng.
Kính màu che phủ hư không,
Đỏ vì sân hận, tím lòng… sầu thương.
Vàng theo dục vọng, vấn vương,
Xám… đeo ảo tưởng, phủ đường chân tâm.
Người mang chiếc kính âm thầm,
Nhìn đời qua lớp sắc… nằm nơi tâm.
Cùng chung một cõi thăng trầm,
Mà sao mỗi kẻ, một tầng… khác riêng.
Có duyên chẳng bởi ngẫu nhiên,
Có người gặp gỡ, như điềm… cố hương.
Một lần chạm mắt giữa đường,
Mà nghe tiền kiếp, còn vương bên mình.
Nghiệp gieo từ một niệm sinh,
Theo dòng sanh diệt, chuyển hình tháng năm.
Chẳng ai trốn khỏi chân tâm,
Chẳng ai thoát được, âm thầm quả… gieo.
Lòng kia thay sắc, chuyển theo
Tâm mê nên thấy, luôn đèo… nát tan.
Khi tâm lặng, cảnh… cũng an,
Xám màu tan biến, ma tâm… hiện bày.
Sắc không… một thoáng đổi thay,
Không trong mắt ấy, lòng này… cũng không.
Mây trôi chẳng thể… giữ hòng,
Người tu chẳng níu… bụi hồng trong tâm.
Đến khi tháo kính trầm ngâm,
Mới hay chẳng có đúng, lầm… đâu ra.
Thiên đường chẳng ở đâu xa,
Chỉ khi tâm sáng, người / ta cũng là…
Chân như lăng kính tâm mà…
Ngộ an tịnh, động… sân ma ảnh tròng
Mắt là cửa sổ của lòng
Tỉnh thanh mọi ánh sáng trong… soi đường
Mắt không lấm bụi trần vương
tp




Users Today : 184
This Month : 14649
Total Users : 564829
Views Today : 471
Total views : 3278689