Trong việc thâm nhập phẩm Nhập Pháp Giới thứ 39 trong kinh Hoa Nghiêm Tập 4 do HT Thích Trí Tịnh việt dịch cho người học thấy rằng : Ba Vị Đại Bồ Tát : Văn Thù Sư Lợi, Di Lặc và Phổ Hiền chính là ba cánh cửa cuối cùng để Thiện Tài hoàn tất cuộc hành trình.
1- Bồ Tát Văn Thù không chỉ là vị mở đầu, mà còn là vị xuất hiện ở cuối hành trình, tạo nên một vòng tròn rất sâu sắc. Điều này khiến cấu trúc của Nhập Pháp Giới trở nên giống như một vòng xoắn ốc: đi xa để cuối cùng trở về nơi đã bắt đầu, nhưng với một tâm thức hoàn toàn khác . Chúng ta sẽ thấy bài học tuyệt vời Bồ Tát Văn Thù Sư Lợi — Trí tuệ mở đường và trí tuệ trở về.
Nếu lúc đầu Thiện Tài gặp Văn Thù và khởi tâm cầu đạo, thì sau khi đi qua vô số thiện tri thức, gặp đủ mọi cảnh giới, học đủ mọi phương tiện, Thiện Tài lại trở về với Đức Văn Thù.
Đây là một bài học cực kỳ sâu: “Tu không phải là đi tìm một chân lý ở đâu khác. Ta đi qua muôn pháp để cuối cùng thấy lại ánh sáng trí tuệ vốn đã mở cửa từ bước chân đầu tiên”.
2. Bồ Tát Di Lặc — Trí tuệ của tương lai và sự trưởng thành
Sau khi đi qua hành trình dài, Thiện Tài gặp Di Lặc, đây là một trong những điểm đẹp nhất của toàn bộ Nhập Pháp Giới. Bồ Tát Di Lặc là tương lai.
Nếu Đức Văn Thù là trí tuệ đã đánh thức, thì Bồ Tát Di Lặc là trí tuệ đang trưởng thành và sẽ còn tiếp tục trưởng thành. Ngài nhắc cho người học một điều: “Đừng tưởng rằng học xong là đã đến nơi. Trí tuệ chân thật luôn mở về phía trước”.
3. Bồ Tát Phổ Hiền — Trí tuệ đi vào đời sống
Nếu Văn Thù là Trí, Di Lặc là Tương lai, thì Phổ Hiền là Hành.
Có thể được hiểu rằng: sau tất cả những gì Thiện Tài đã học, vấn đề cuối cùng không còn là: ” đã hiểu được bao nhiêu? “ mà là: “sẽ sống những điều mình hiểu như thế nào?”
Phổ Hiền đưa trí tuệ trở về với hành động, với đời sống, với lời nguyện rộng lớn.
Vì vậy, nếu Văn Thù giúp ta thấy, thì Phổ Hiền giúp ta sống điều đã thấy.
Trộm nghĩ có lẽ người học Hoa Nghiêm nhất là phẩm Nhập Pháp Giới không nên kết thúc “tôi đã học và hiểu Hoa Nghiêm”. Mà nên kết thúc bằng: ”Từ đây, tôi bắt đầu sống Hoa Nghiêm.”
Nói tóm lại Toàn bộ hành trình nhập pháp giới có thể thấy như sau:
* Văn Thù→ Khởi tâm cầu trí tuệ.
* 53 thiện tri thức→ Đi vào cuộc đời, học từ muôn người, muôn cảnh, muôn pháp.
* Văn Thù trở lại→ Nhận ra trí tuệ không nằm ngoài chính mình
* Di Lặc→ Không dừng lại ở cái đã biết; tiếp tục trưởng thành.
* Phổ Hiền→ Đem tất cả trí tuệ ấy thành đời sống và hạnh nguyện.
“Văn Thù cho ta đôi mắt. Thiện tri thức cho ta con đường. Di Lặc cho ta niềm tin vào ngày mai. Phổ Hiền cho ta đôi chân để bước tiếp”.
Thiện Tài đi tìm thiện tri thức, cuối cùng gặp lại Văn Thù. Thiện Tài đi tìm Pháp, cuối cùng gặp lại chính tâm mình. Thiện Tài đi hết một con đường, để nhận ra con đường chưa bao giờ kết thúc.
Như vậy, cuộc Nhập Pháp Giới không thật sự kết thúc.
Nó chỉ kết thúc với tư cách một cuộc học, để bắt đầu với tư cách một cuộc sống.
“Từ Văn Thù mà đi, qua muôn thiện tri thức mà học, gặp Di Lặc mà hướng về tương lai, đến Phổ Hiền mà biến trí tuệ thành hành động. Đến đây, Thiện Tài không còn hỏi: ’Tôi phải đi đâu để tìm Pháp?’ Bởi mỗi bước chân từ nay chính là một bước vào Pháp Giới”.
Và bây giờ cùng nhau chúng ta lập một Bản đồ địa hình về cách nhập pháp giới theo cách học sơ tâm bạn nhé
* Thiện Tài Đồng Tử —->52 thiện tri thức → những ngọn đồi, thung lũng, dòng sông của đời sống. → những phương tiện thiện xảo giúp người học không bị mắc kẹt ở một pháp.
1- Đây cũng là cây Cầu thứ nhất: — Đây là cầu của Trí tuệ. Từ Thiện Tri Thức đến Văn Thù đưa về Đỉnh Trí Tuệ.
Nhận xét “ Sau khi gặp rất nhiều người, học rất nhiều pháp, người học có thể rơi vào một nguy cơ: biết nhiều nhưng không biết đâu là cốt lõi”. cầu này đưa ta trở về với Văn Thù:
Học nhiều để thấy rộng, thấy rộng để biết sâu, biết sâu để trở về trí tuệ.
Và điều tiên quyết: “Đừng để thiện tri thức trở thành những kiến thức rời rạc.
Hãy để mỗi vị soi sáng một phần của trí tuệ.”
2- Cầu thứ hai: Từ Văn Thù đến Di Lặc Đây là cầu của Thời gian hướng về Đỉnh Tương Lai.
Nhận xét : Văn Thù dạy ta thấy. Di Lặc dạy ta trưởng thành.
Và “Trí tuệ không phải là một kho báu để sở hữu một lần rồi thôi. Dù đã học hôm nay, nhưng ngày mai phải học lại bằng một tâm thức khác”.
Vì thế : Không vội đốn ngộ. Không vội kết luận. Không vội đóng sách. Để trí tuệ có thời gian trở thành chiều sâu. Và sẽ thì thầm “Đi chậm không có nghĩa là đi muộn. Có những chân lý chỉ hiện ra sau khi ta đã sống đủ lâu với suy ngẫm “.
3— Cầu thứ ba: Từ Di Lặc đến Phổ Hiền. Đây là cầu của Hành tiến đến Đỉnh Đại Hạnh.
Nếu chỉ có trí tuệ, ta có thể trở thành người hiểu biết.
Nếu chỉ có niềm tin vào tương lai, ta có thể trở thành người hy vọng.
Nhưng đến Phổ Hiền, Phổ Hiền dạy ta sống và tất cả phải trở thành hành động sống.
Cây cầu này nhắn nhủ ta rằng: “Điều ta hiểu phải trở thành điều ta sống. Điều ta nguyện phải trở thành điều ta làm. Điều ta học phải trở thành cách ta đối xử với con người”.
Đây có lẽ là cây cầu quan trọng nhất đối với một Cẩm nang đời tu học.
Phổ Hiền→ Pháp Giới vô tận. → không còn bản đồ để đóng lại.
Nhưng điều kỳ diệu là: ba đỉnh núi này không phải ba nơi để đến, mà là ba chiều kích của chính một người tu học.
Lời kết :
BA CÂY CẦU VỀ BA ĐỈNH NÚI
Cùng đi qua những con đường theo Thiện Tài Đồng Tử
Mỗi thiện tri thức là một ngọn đèn.
Mỗi cuộc gặp là một cây cầu.
Mỗi phương tiện thiện xảo
mở ra cánh cửa như chưa bao giờ kết thúc.
Từ muôn nẻo, lại tìm về đỉnh núi Văn Thù, tiếp tục
để trí tuệ gom lại thành một ánh sáng.
nối nhịp cầu hướng đến đỉnh núi tương lai
Mở cửa lầu các Di Lặc… với niềm tin vào ngày mai,
Để hiểu rằng :
“người tu không bao giờ hoàn tất việc học“
Đỉnh Phổ Hiền trải bao khó nhọc
“để mang điều đã học
bước vào đời sống thiện lương
“Ba cây cầu. Ba đỉnh núi.
Nhưng chỉ một con đường.”
Văn Thù cho ta đôi mắt để thấy.
Di Lặc cho ta thời gian để lớn
.
Phổ Hiền cho ta đôi chân để đi.
Từ Trí tuệ — Trưởng thành — Đại Hạnh.
Pháp Giới không nằm ở cuối con đường.
Pháp Giới chính là con đường.
Pháp Giới vô tận
nhắc ta rằng đừng tự mãn rằng mình đã đến
Thiện Tài đi mãi
không phải để tìm một nơi gọi là Bến
mà để mỗi ngày càng trở nên tỉnh thức
“Cầu vẫn còn đó cho ta biết làm sao đi tiếp.
Núi vẫn còn đó cho ta biết trí tuệ phải đi về đâu.”
Và chúng ta mãi vẫn là còn đang bước
đi trên đường gặp những thiện tri thức !
Huệ Hương




Users Today : 654
This Month : 15118
Total Users : 565299
Views Today : 1322
Total views : 3279540