Đường Về Trong Ta – Chữ Tôi…

Đường về trong ta.

Cảm tác từ một lời khuyên của một người bạn thiện tri thức đã gặp một lần trong đời :
“Có những người đi qua cuộc đời để tìm thành công.
Có những người đi qua cuộc đời để tìm chân lý.

Nhưng hiếm hơn cả
là người âm thầm xây cho mình một tâm hồn
đủ tỉnh để thấy đời,
đủ từ để hiểu người,
và đủ thật để không đánh mất chính mình.” – HH

Đường về trong ta !

Trưởng thành đâu bởi tuổi đời,
Mà khi ta biết mỉm cười với chính ta
Một niệm sáng – lòng nở hoa
Giá trị cuộc sống đậm đà thêm hương

Lữ khách chọn một con đường
Làm sao gọt mỏng khó lường cái “Tôi”
Không đè, không đuổi, không rời,
Chỉ nhìn cho rõ mọi nơi tâm hành
mờ áo
Không lặng im, chẳng đua tranh
Vẫn còn một chỗ dịu dàng trong tim.
Thấy trong ta có bóng hình,
Có phần ánh sáng, có phần chìm sâu

Đứng sau vai diễn đã lâu
Tại từng giai đoạn khác nhau âm thầm
Ai ơi, trong chính bước chân
Mở được cánh cửa an thân mọi bề

Đừng hỏi cuối đường… trở về ?
Khi nào tỉnh thức, lầm mê bào mòn !

Huệ Hương

________________

Chữ Tôi…

Đông này, mình đã tuổi hoàng hôn.
Thắng bao cuộc chiến để sinh tồn.
Miếng cơm, manh áo, thân còn khỏe !
Trau dồi cuộc sống, mọi lo toan !

Muốn sống an yên, thắng ba quân.
Tranh đấu bao ngày, chẳng lúc dừng.
Mình như chiến sỉ vinh quang được.
Tận hưởng hôm nay, khổ đã từng,

Nhưng nay học Phật, mới sáng ra.
Càng thắng ba quân, không hãnh diện.
Quán chiếu khi nào thắng chữ TÔI.
Cống cao ngã mạn, sụp đổ rồi .!

Bởi vậy người xưa thường hay ví.
Thắng vạn quân ngoài, thường không khó.
Khó nhất thắng được, chính tâm mình !
Làm sao diệt mất được cái TÔI…

Viên An

________________

Đường Về Trong Ta – Chữ Tôi…

Cuộc đời dù có thành công
Mấy khi nhìn lại, mình trong thật thà
Với người rỏ, khác… soi ta
Vì luôn thiên vị, xấu xa… giấu đầu

Mong tìm chân lý đâu đâu
Tôi…  thì sai sót, chuyện âu thường tinh
Lấp che mượn cớ vô minh
Ai đều hòa hoãn, để tin… dung hòa

Đường về gần đất trong ta
Mới ngồi suy niệm, lỗi qua đã từng
Sợ duyên nghiệp sẽ dắt thừng
Mang theo kiếp khác, tự dưng… rỏ ràng

Thanh xuân nông nổi làm càn
Lợi danh cơm áo, nào màng đúng sai
Cái tôi lại chẳng thua ai
Phải luôn đạt được, khen tài… mới vui

Đến già… việc nghĩ rút lui
Tìm đường tu học, ngược xuôi … an lòng
Một mai tay trắng về không
Tư lương chút phước, để trông… sau này

Chữ tôi không thể dẹp ngay
Khen chê, đàm tiếu mảy may… giận rồi
Sân si, tham hận nói thôi
Buông thì rất khó, thả trôi… theo lời

Đường về đốc cuối cuộc đời
Sửa mình chẳng dễ, soi người… tỏ sao
Biết rằng nào sống được bao
Cái tôi, mặt mũi, vẫn… hào quang luôn

Tướng tài dù lắm phép khuông
Với người áp dụng, lách buông… riêng mình
Thắng ta phải nói thật tình
Mấy ai đạt được, tự tin… dễ dàng

Lối về … sợ hãi, mênh mang
Tôi – thân cứ mãi buộc ràng… tâm linh

tp

This entry was posted in Thơ Văn, Tư Liệu. Bookmark the permalink.