Hãy tự bốc cho mình liều thần dược !
Thần dược không phải là phép mầu,
xóa tan đau khổ
Mà đó là lòng can đảm,
đối diện với sự thật đã xảy ra
Hãy là người tự bốc liều thuốc này cho chính ta
Khi sẵn sàng chấp nhận,
mọi sự bất toàn là những sóng làm chao đảoNên không trốn tránh đóng vai nạn nhân,
bằng sự im lặng giả tạo
Cũng không bị áp lực khi nhìn thẳng vào tổn thương
Cũng chẳng chút ám ảnh nào đó quá khứ cũ vấn vương
Mà biết rằng bên trong…
vẫn còn trật tự kiên cố
Trực giác tường minh giúp vượt qua mọi gian khó
Mọi người, ai cũng muốn tự mình chữa lành
Nhưng dược tố chính cần sự kiên nhẫn, chân thành
Hãy cùng nhau chế tạo riêng mình liều thần dược để tìm thấy : SỰ TÁI SINH TRONG PHIÊN BẢN.
Mỗi khi nhìn chiếc lá rơi, hay nâng chén trà mà lòng thanh thản !
Huệ Hương
________________
Thần Dược Tự Tâm…
Trong tâm này có bao cảnh giới.
Hôm nay vui, trà thơm bốc khói.
Gặp chuyện buồn, trà đắng không hương.
Thân mệt nhoài, trà đem sức sống.
Tiếng nói của tâm, là Tự Nhủ.
Liều thuốc tức thì, an ủi tâm.
Nhìn chiếc lá rơi, thương cuộc sống !
Cũng chiếc lá rơi, chờ mầm mới.
Thuốc có nhanh là tự An Ủi.
Thần dược chăng ? ở tại tâm mình.
Tu là tạo cảnh giới cho tâm.
Chuyển địa ngục thành thiên đường đó.
Thần dược có đây, sao tìm kiếm ?
Có sẵn rồi, trong tự tâm mình.
Bỏ địa ngục, ngại quỷ, súc sanh.
Còn cực lạc, thiên đường… sẵn có.
Tự An Ủi… là Thần Dược đó.
Viên An
________________
Hãy Tự Bốc Cho Mình Liều Thần Dược – Thần Dược Tự Tâm…
Đời luôn biến động gập ghềnh,
Khổ đau than trách, chênh vênh phận mình.
Ngày thêm càng mất tự tin,
Bệnh phiền não nặng, lụy… sinh hao mòn.
Sẵn lòng đối diện gió giông,
Dược lành dẫu đắng, vẫn mong nhẹ dần.
Nạn tai, nghiệp quả đều cần,
Trả trong vui vẻ, thênh thang cuộc đời.
Đừng đem oán giận ngất trời,
Chất đầy lòng sóng, dễ… khơi tâm sầu.
Dẫn sinh áp lực, bệnh đau
Thuốc nào chữa nổi, nghiệp sâu buộc ràng.
Tự mình chẳng muốn chữa lành,
Nút lòng không gỡ, thắt càng gắt thêm.
Tâm luôn lo lắng sao yên,
Dược nào chữa được… khó êm chữa lành
Trụ, sinh, bệnh, lão hiểu rành,
Tự tâm an ủi, nhận đành… chướng duyên.
Không buồn… chẳng giận, buông phiền,
Giữ lòng tự tại, hơn nghìn thuốc hay.
Tác nhân mọi việc cảnh… bày,
Do tâm bấn loạn, bệnh này căn nguyên.
Lòng như mặt nước bình yên,
Sóng lay rồi lặng, não phiền tan thôi.
Hãy xem mọi việc mây trôi,
Nắng mưa gian khó, đến… rồi cũng qua.
Lặng trồi sóng… bởi tâm ta,
Tự mình thầ thuốc, ấy là… dược vương.
Bình an đối diện vô thường,
Tập dần từng bước, yêu thương muôn người.
tp