LAU SẠCH KÍNH THIÊN VĂN TÂM THỨC
Cùng lau sạch chiếc kính thiên văn nhỏ,
Bấy lâu nay bám bụi của hồng trần.
Bụi lo toan, bụi được mất, xa gần,
Làm mờ mịt cả bầu trời tự tại.
Khi mặt kính không còn vương lo ngại,
Vũ trụ bao la bỗng hiện rõ ràng.
Chẳng cần phải vội vã hay vội vàng,
Cứ thong thả nương theo dòng định mệnh.
Có những lúc tâm can thầm ra lệnh:
“Hãy dừng chân, khoan bước tiếp đường dài!”
Lý trí bảo: “Kìa, cơ hội ngày mai!”
Nhưng trực giác lại dịu dàng dẫn lối.
Người có Phúc biết dừng trong đêm tối,
Người gặp Duyên biết đợi ánh bình minh.
Khi bên trong ta thấu suốt chính mình,
Mọi nghịch cảnh hóa ra đều thuận cảnh.
Tâm là đền thờ trang nghiêm linh thánh
Chỉ có chân thật mới vượt sương mù
Phước bảo làm hoa, buông bỏ sầu ưu
Kính lau sạch rồi nương theo trực giác
Trời đất bao la, lữ khách thanh thoát
Huệ Hương
________________
Mùa Đông Qua Khung Cửa…
Mùa đông, tuổi già, nhìn qua cửa !
Trời đang mưa, cây đứng trơ cành
Nhìn ra sân sau kính mờ sương.
Sau lớp bụi, ướt che tầm mắt.
Cảnh không đổi, mùa đông thấy khác.
Như tâm mình, ông chủ còn đây.
Bụi ưu phiền che mắt vơi đầy.
Mưa nhẹ bay, làm mờ ánh mắt !
Tu là xóa bớt lớp phiền não.
Cho tâm, cảnh nhìn nhau rành mạch.
Ông chủ như mặt trời rạng rở
Nhìn cảnh quan Như Thị nó là.
Giữ chánh niệm không cho ngừng nghỉ.
Dẹp nào phiền, tà kiến trong tâm.
Để chân tâm toã sáng ngày rằm.
Mới ông chủ xét soi mọi vật.
Viên An
________________
Lau Sạch Kính Thiên Văn Tâm Thức – Mùa Đông Qua Khung Cửa…
Đông về khung cửa ngoài mưa,
Màn sương phủ nhẹ … xám vừa, chiều phai.
Tâm như chiếc kính còn hoài,
Bụi mờ … năm tháng, phủ dài lối mong.
Lặng im lau sạch tấm lòng,
Để soi mây trắng, giữa dòng thời gian.
Một tia nắng ghé dịu dàng,
Xóa đi giá lạnh, miên man cõi người.
Ngoài hiên gió vẫn đầy vơi,
Lá khô kể chuyện, một thời đã xa.
Trong tim giữ cánh sen hoa,
Nở từ tĩnh lặng, chan hòa yêu thương.
Mỗi ngày bước một con đường,
Gột bao lo bận… vấn vương, tháng ngày.
Kính tâm trong suốt từ đây,
Thấy từng hạt nắng, đong đầy niềm tin.
Chữ… tâm khép ngủ lặng thinh,
Sáng lay… mở cửa, đón mình bước sang.
Phật cao … áo tỏa sắc vàng,
Lòng không bụi bám, nhẹ nhàng an yên.
Lau đi một nét ưu phiền,
Hòa trong ánh mắt, Phật hiền… bao dung.
Kính tâm rạng rở… soi cùng,
Trời xanh hiện giữa, mênh mông lòng người.
Mỗi khi gió lạnh ngang trời,
Mỉm cười gìn giữ khoảng trời bên trong.
Kính tâm sáng tựa dòng sông,
Soi bao biến đổi, mà không ngại ngần.
Đông qua để đón mùa xuân,
Tâm trong như ánh trăng ngân… cuối trời.
Mở ra trang sách cuộc đời,
Thấy mình thanh thản, thấy người bình an.
Kính tâm xóa… vẫn bụi trần
Do tham… sân hận, lợi danh bao ngày
tp