Hòn đảo tĩnh lặng giữa dòng đời !
Ta soi mình qua bóng một người thương
Kính phục nhau trên vạn dặm nẻo đường
Chút phán xét hiện hình như bụi nhỏ
Nhắc ta về sửa lại những vết vương.
Họ là gương, và ta cũng là gương
Soi lỗi lầm để thấy rõ mười phương
Chẳng áp lực, chẳng cần ai hoàn hảo
Chỉ cần tâm luôn giữ trọn tình thương.
Lời nói thầm là tiếng gọi của Tuệ
Nhìn người “sai” để chỉnh lại Thân ta
Đồng hành nhé, giữa cuộc đời dâu bể
Mỗi bước chân đều nở một đóa hoa.
Nhẹ nhàng buông mọi thước đo chật hẹp
Để thấy mình và họ chẳng cách xa
Tu là sửa cho tâm mình thêm đẹp
Giữa nhân gian, chung một mái nhà.
Mượn “vị thuốc” Mark Twain nạp lại năng lượng:(1)
Không nghiêm trọng hóa chính mình, an lạc tự thân
Không phản bác tranh luận, tự nhủ khi cần
“Biết cười “ với những biến động
là hình thức bảo vệ đức hạnh!
Phải chăng “ trong sự giao tiếp “
khi đã nhìn thấu những điểm vi tế và thô
là một thử thách về sự kiên nhẫn?
Và tự làm hòn đảo tĩnh lặng
giữa dòng đời “một loại nghệ thuật sống!”?
Huệ Hương
Những câu nói để đời của Mark Twain
1-Thà im lặng và để người ta nghĩ mình là kẻ ngốc, còn hơn mở miệng ra và xua tan mọi nghi ngờ.”
2-Tôi đã trải qua rất nhiều điều tồi tệ trong đời, nhưng thực tế là phần lớn chúng chưa bao giờ xảy ra.”
3-Hãy sống sao cho khi bạn chết đi, ngay cả ông chủ nhà tang lễ cũng phải nuối tiếc.”
________________
Ước Nguyện Cuối Đời…
Bản chất cuộc đời : luôn biến động !
Alway something ở khắp mọi nơi.
Phước cho mình đang cuối cuộc đời.
Con một góc bình an để sống !
Được bình an, soi lại tâm đó.
Sửa tâm an chưa được, hết đời.
Nghĩa gì đâu tuổi hoàng hôn rồi.
Kiếp này phứơc, không sanh vùng chiến.
Mới biết tu, sao thoát sinh tử ?
Tạo phước lành sanh lại đời sau.
Trong gia đình hiền lành hiểu đạo.
Tiếp tục tu như lên một nấc thang.
Con phúc duyên còn găp bạn đạo.
Găp thiện tri thức ở kiếp sau.
Thế giới dù còn tiếp bịnh đau !
Mình găp lại, binh an tu tiếp.
Viên An
________________
Hòn Đảo Tĩnh Lặng Giữa Dòng Đời – Ước Nguyện Cuối Đời…
Xin làm hòn đảo lặng thinh
Giữa dòng sóng nổi, một mình phong ba
Hiểu sinh trong cõi ta bà
Ghét thương phán xét, để mà ngẫm suy
Chênh vênh hòn đảo thế tuy
Mong luôn đứng vững, dẫu duy một mình
Mặc mây trôi, biển dập dình
Bóng soi để rõ sâu hình đổi thay
Hiền hòa hay nắng gắt gay
Bão giông sóng dữ, đến ngày dịu êm
Nhưng hòn đảo nhỏ sáng đêm
Giữa nhân gian giữ vững thêm tuệ bền
Con người bản chất cũng nên
Dũa mài ngày một, tiến lên tốt dần
Đường tu đâu phải chỉ cần
Đợi khi gần đất, xa dần ra đi
Hoàng hôn tuổi đã đến khi
Trải bao quá khứ, ngẫm suy soi mình
Hiểm nguy hoạn nạn an bình
Nghiệp duyên họa phước, vô tình hay chăng
Tử sinh, trụ hoại hiểu rằng
Lẽ thường biến đổi, thường hằng xảy ra
Trong điều cộng hưởng chánh tà
Luôn theo chân lý, biết mà chọn đi
Tĩnh thì hơn động nhiễu… vì
Do tâm còn vướng sân si tham nhiều
Tịnh tâm, khẩu nghiệp bớt điều
Đảo hay bụi nhỏ, phiêu diêu trường tồn
Danh cao lợi, lộc tiếng ồn
Thoảng qua phút chốc, vùi chôn… quên dần
Nhưng tâm dù có rời thân
Nghiệp duyên quả báo, qủa nhân… mãi còn
Đừng cho “nước chảy đá mòn”
Mà quên giữ vững tâm son ban đầu
tp






Users Today : 458
This Month : 13958
Total Users : 601258
Views Today : 3937
Total views : 3384428