Lá sen và giọt sương trên mặt hồ

Lá sen trước gió, khẽ rung mình,
Dưới ánh trăng vàng, nước lung linh.
Phiền não cớ chi, hồ gợn sóng ?
Lắng nào, cho tỏ bóng trăng xinh !

Sương đêm bao nhẹ khắp gương hồ,
Một vạt mây trời dạo lửng lơ,
Giọt sương đâu nhẹ rơi vào lá,
Lá tâm thiền, vững giữ chân như./span>
<

Én liệng đi về trên không gian,
Len mây, tựa gió, cánh an nhàn.
Một cơn gió làm rơi giọt nước,
Duyên đến, duyên di, lá có màng !

Lá sen không vướng nhiễm bùn tanh,
Soi với không gian tấm thiện lành.
Vượt khỏi hồng trần, hương tỏa ngát,
Bỏ cõi Ta Bà, thoát tử sanh !

Cư Sĩ Thoại Hoa

http://www.daophatngaynay.com

This entry was posted in Thơ Văn. Bookmark the permalink.