Lời Bào Chữa Tự Vệ Của “Cái Tôi” – Từ Học Đến Tu…

Lời bào chữa tự vệ của “cái tôi”

Mãi miết bon chen theo trần gian hư vọng
Quên mất hoàng hôn đã phủ mái đầu thưa
Cái Tôi khổng lồ vẫn bám mãi dây dưa
Khiến trở thành tù nhân trong chiếc lồng tri thức!

Phải chăng đó là nghiệp của vai diễn khó cắt đứt
Luôn biện minh cho bản năng sinh tồn,
Phải đi qua nhiều cung bậc của nhu cầu hơn !
Đến một ngày….
Tự đối thoại với chính mình sâu sắc…
Nghiệp lớn nhất của đời người
đôi khi chính là
“không thể buông bỏ hình ảnh của chính mình”
trong mắt người khác

Vì mỗi khi đạt được một mục tiêu,
thường mang lại sự hưng phấn nhất thời
Nghiện cảm giác chiến thắng cứ thế chẳng rời
Đã quen với việc
có tầm ảnh hưởng rộng làm sao dứt ?

Ôi, trên đỉnh phù hoa,
Dù tiếng chuông ngân mời gọi tỉnh thức !
Bao giờ đồng điệu với tĩnh lặng nội tâm
Cái Tôi sẽ tự vệ dù chẳng vẻ vang
Khi soi mình trong gương bạc,
chợt hiểu “ta” chỉ là hạt bụi….
Danh lợi là chi? Là gió thoảng qua,
Là bọt nước tan trên sóng đại hà.
Lặng lẽ lui về, tìm lại chính ta.

Huệ Hương

________________

Từ Học Đến Tu…

Trước khi tu, phải thấm nhuần giáo lý.
Theo đạo nào, từ thâm nghĩa suy ra.
Phật dạy rằng, phải xem nhẹ cái Ta.
Càng tu lâu, cái Ta càng phát triển!

Thử nhìn đời tu, áp dụng kinh điển.
Cơ ngơi vật chất, biết Đủ, dừng ngay
Cố tu tạo phát triển lớn lên Hoài
Hình thức lớn, nội dung càng yếu kém !

Sáng nghe tiếng chuông ngân, mời tỉnh thức,
Âm thanh chuông gợi tỉnh lặng nội tâm.
Quán chiếu cái tôi, còn to lắm mà !
Tu quán nội, xét chữ Tôi mài giũa.

Tu kết quả, mài giũa tâm ngã mạn.
Chỉ cái tôi, cố mài giũa cả đời
Như giọt mưa trên lá sẽ rơi thôi !
Không giữ nước, nhưng sạch bụi bám.

Viên An

________________

Lời Bào Chữa Tự Vệ Của “Cái Tôi” – Từ Học Đến Tu…

Nào ai bỏ được cái tôi
Sống luôn tranh thắng để rồi khổ đau
Thua người thì mặt đỏ au
Phừng phừng lửa giận, quên đầu… chữ tâm

Những lời tu học thâm trầm
Thắng xong… ngẫm lại, “sợ” đâm thất hồn
Một giây sân hận mất khôn
Tình thân, đạo mạo “mất”… trông thấy liền

Kể chi nhân qủa, nghiệp duyên
Đã gieo sao xóa, chuốc phiền… vào thân
Cái tôi… trút giận một lần
Sau rồi ân hận… “bại” phân, cả đời

Phật răn hỷ xả… bằng lời
Thâm sâu nghĩa lý, của “cười” là chi
Một là giữ được từ bi
Hai “nhu” luôn thắng “cương” thì… bại thôi

Chính mình… còn chẳng hiểu “tôi”
Trách gì thiên hạ, đoán rồi… ý sai
Tâm luôn như vượn đổi thay
Ngã nghiêng theo gió, lý này chưa… thông

Lợi danh đã biết hư không
Đúng… sai đường chỉ. ai khôn… thấu rành
Lý chân thật, Phật ngọn ngành
Chỉ ra… dẫn dụ, còn đành… lãng quên

Do vì một phút ngông… điên
Tu ba năm đốt… giây liền, hóa không
Mua chi thêm nghiệp chất chồng
Uổng hoài bao kiếp, sức công… “làm người”

Cái tôi bào chữa… buồn cười
Thân phù vân khó, giữ đời… được chi
Thắng… thua hư huyễn tranh bì
Để rồi tự chuốc, khổ bi… nghiệp nhiều

Cười lên… vạn chướng ngại tiêu…
Buông… tâm tự được phiêu diêu cõi lành

tp

This entry was posted in Sách Truyện, Thơ Văn. Bookmark the permalink.