Có một mùa xuân
không bắt đầu từ tiếng chim
cũng không kết thúc khi hoa tàn hương sắc
Mùa xuân ấy
không ở trên cành mai
mà ở trong khoảnh khắc
Con người hiểu rằng:
mình không còn phải sợ hãi điều gì
Khi không còn cố nắm giữ
lúc niềm vui đi
Và cũng rất bình thản
khi niềm vui trở lại
Mùa xuân miên viễn
không hứa hẹn cuộc đời không sóng.
Nó chỉ trao cho ta
một con thuyền vững chãi
Xuân miên viễn không phải
là cảm xúc hân hoan kéo dài.
Nó là những buổi sáng
ta mở mắt
không cầu gì lớn lao,
chỉ biết ơn vì mình còn khả năng học hỏi.
Có những buổi chiều
ta nghe một bài pháp thoại
không phải để hơn ai,
mà để sáng suốt
hơn chính mình của hôm qua.
Ngoài kia gió vẫn thổi,
thời đại vẫn đổi thay.
Những hệ tư tưởng vẫn tranh luận.
Những nền văn minh vẫn va chạm.
Nhưng có một điều không lay chuyển:
khả năng của tâm thức được mở ra.
Vì từng bước chân tỉnh thức
đã là hoa nở.
Và chừng nào tâm còn mở,
chừng ấy đất trời còn xanh.
Mùa xuân ấy
không phụ thuộc tuổi tác.
Không phụ thuộc hoàn cảnh.
Không phụ thuộc thời gian.
Từng quyết định không tổn hại
đã là nắng ấm.
Là ngọn gió mới
sau từng lần
buông một niệm chấp
Và rồi một ngày
ta không còn hỏi:
“Xuân ở đâu?”
Vì ta biết
mùa xuân không thể kết thúc.
Chừng nào ta còn học
mà không kiêu mạn,
còn tin
mà không mù quáng,
còn yêu
mà không ràng buộc —
Thì mùa xuân miên viễn
còn mãi với con người
Và khi ai hỏi xuân miên viễn là gì
ta chỉ khẽ khàng đáp nhẹ mỉm cười:
“Đó là khi
giữa thế giới biến động,
ta vẫn đủ an nhiên
để bước tiếp
mà không sợ hãi.”
Những ngày cận Tết, đón chào Xuân Bính Ngọ
Huệ Hương






Users Today : 2273
Views Today : 5499
Total views : 1069602
Who's Online : 16





This Month : 28717
Total Hits : 18311603