Không là ai cả

Chúng ta không “là” ai cả.
Vì bất kỳ “tôi là…” nào
cũng đều là dòng sống cứng đông
biến kinh nghiệm thành nhãn dán đúng ước mong
Khi một lời : tôi là người trí thức, người tu tập


người đạo đức
Sẽ khiến ta phòng thủ để bảo vệ hình ảnh đó như THỰC
Có biết đâu trong từng khoảnh khắc, ta chỉ đang trở thành
Để không phải tích lũy, mà là dính mắc vơi nhanh
Với khả năng hiện diện:
thấy mình phản ứng vì không đồng nhất
không phủ nhận, khi ai phê bình thật
không sụp đổ khi thấy mình sai
không kiêu khi mình đúng với sự kiên trì dai
Đây là nguyên sơ,
trong Phật học gọi là vô ngã
Trong nghệ thuật:
không đóng khung vào thính giả hay đọc giả

Nếu hành trình này có tên,
thì đó không phải là học thuyết,
mà là sự sống đang tự học cách kiên quyết
không phản bội chính mình.
Rất tự do khi tôi chưa cố định thành ai
Cũng không tuyệt vọng vì Ngọc phải giũa mài
Đạo đức quay về đúng chỗ

im lặng trở nên có trọng lượng!

Huệ Hương

This entry was posted in Tùy Bút. Bookmark the permalink.