Không có chuông nào, sẽ ngân vang mãi
Chỉ có có một ngọn lửa rất nhỏ
sinh ra giữa mùa đông của lòng người.
Ánh sáng ấy không đến từ trời cao,
mà từ một chỗ rất thấp
trong lòng người —
nơi cái tôi chịu nằm xuống!
Để tình thương có chỗ đứng lên.
Khi hận thù được dịu nguôi buông
Một cái nắm tay không lý do.
một lời xin lỗi muộn,
Giáng Sinh không thuộc về nhà thờ,
cũng như giác ngộ không thuộc về chùa chiền.
Chúng chỉ ghé qua lòng người
đủ mềm, đủ ấm, đủ khiêm cung
để cưu mang một điều thiện lành
Người gọi đó là Giáng Sinh,
kẻ khác gọi là Từ Bi,
Đó là khoảnh khắc
con người dừng lại
trước chính nỗi cô đơn của mình
và không quay đi.
Nhưng tựu chung,
đơn giản là ánh sáng.
Có người sợ lễ hội làm loãng niềm tin,
như sợ ánh trăng làm phai ngọn nến.
Nhưng người hiểu đạo
không sợ ánh sáng khác mình —
vì ánh sáng
không bao giờ phản bội ánh sáng
Không có giáo điều nào bước đi trên tuyết,
chỉ có bước chân của sự lắng nghe.
Hài nhi nằm trong máng cỏ
và Phật ngồi dưới cội bồ-đề
đều im lặng dạy một bài học giống nhau:
“đừng làm tổn thương thế gian này thêm nữa”.
Và nếu năm cũ khép lại trong tĩnh lặng,
ta biết mình đã đi đúng đường:
con đường nơi Phật không chống lại Christ,
nơi Christ không rời xa Phật,
nơi những người hữu duyên
nhận ra nhau
không cần cùng một biểu tượng để cúi đầu.
Nếu cần gọi tên ngày này,
“Ngày Con Người Nhớ Lại Mình Là Con Người.”
Vì đã tìm gặp.
Christ (Jesus) – Tình yêu vô điều kiện, yêu kẻ thù, thập giá của cái tôi
Phật (Buddha) – Giác ngộ, vô ngã, tâm không phân biệt
Sydney 24/12/2025
Huệ Hương




Users Today : 967
Views Today : 1668
Total views : 700775
Who's Online : 10





This Month : 22355
Total Hits : 17942777