Đến một lúc nào đó,
có khi ta lạc giữa CHÁNH/ TÀ, THIỆN / ÁC
Mà quên rằng tất cả chỉ là …
“Bóng hình trên một mặt hồ tâm“
Chớ hỏi vấn đề do thiếu Đạo chăng?
Mà biết. nguyên do vì quá nhiều Đạo lại thiếu Sống !
Ôi, một nghịch lý rất “Người “ học nhiêu, ứ đọng
Chưa tiêu hóa kịp để có thể thấm sâu
Thế giới này xét cho cùng,
ranh giới thiện và ác chẳng có đâu
Đừng tìm cách phân định bằng mắt
Đừng để lý trí độc quyền phán xét
Vì Trí tuệ đích thực khởi sinh từ lòng nhân
Do lắng nghe bằng tim,
chứng minh cũng không cần
Nó hiện diện qua: sự im lặng đúng lúc
Thái độ không làm tổn thương vì cố chấp
Chân lý không còn là lời nói,
Lại là âm vang trong nụ cười ngân mãi
Đến một lúc, chợt hiểu thì ra :
“Khi tâm còn động, đạo lý trở thành tranh cải
Khi tâm đã lặng, đạo lý hóa thành lòng thương”
Thiện ác phân minh khi người dám soi gương
Và không dùng hiểu biết để lấn át cảm xúc!
Trong hành trình nhân thế,
trong phúc có họa, trong họa có phúc !
Huệ Hương





Users Today : 942
Views Today : 1613
Total views : 700720
Who's Online : 10





This Month : 22330
Total Hits : 17942722