NHÂN DUYÊN QUẢ
Khi thấu hiểu nhân duyên và quả
Cuộc đời này vất vả qua nhanh
Thật mau lại thấy bình an
Làm thêm thiện phước trái lành kế bên
Lời kinh xưa còn nguyên vang dội
Cố gắng lên tội lỗi lìa xa
Mỗi giây mỗi phút Ta Bà
Liên Trì sen nở Di Đà hôm nay
Cùng huynh đệ … lời Thầy chỉ dạy
Bước lên đường nhờ cậy chính ta
Thực hành theo đúng thật thà
Đừng phân vân nữa … hãy là tu mau
Câu vô thường có đâu chờ đợi
Tháng ngày trôi chớ ái ngại sao
Tuổi giờ còn lại là bao
Mau mau kẻo trễ hư hao kiếp này
Khi thấu hiểu nhân gây tiền kiếp
Quả bây giờ nối tiếp thật nhanh
Nên ta phải tạo duyên lành
Tức là thêm phước chuyển nhanh quả hiền
Nguyễn Xuân Nghiêm
———————————
Quy luật bất biến
Dù Nhân Duyên Quả là quy luật bất biến
Nhưng số phận mỗi người,
được quyết định do biết tu sửa bản thân
Muốn làm chủ cuộc sống, có trí tuệ … rất cần
Không tính toán quá chi li, biết cho đi đúng lúc
Lại tự nhắc, nền tảng làm người … có đạo đức!
Được gặp gỡ, kết bạn chung một đoạn đường
Hãy đối đãi nhau bằng sự quý trọng, khiêm nhường
Có lòng trắc ẩn, thiện tâm, biết tha thứ
Sống cho hiện tại, đôi khi cần nhìn lại quá khứ
Chớ để những điều quý nhất bị hao mòn (1)
Mỗi phẩm chất sinh ra nên hoàn thiện cho tròn
Nhớ ngạn ngữ
“Đừng để gỗ mục đi, dưới hầm nhà của bạn” (2)
Nếu hiểu thêm được chữ “duyên”
là điều kiện cần và đủ cho việc tụ, tán !
Hãy đủ can đảm để sống thật với mình.
Trong hành trình nhân thế,
đừng phân định bằng mắt, mà lắng nghe bằng tim
Tình người sẽ là sợi chỉ nối giữa nhân và quả
Quy luật bất biến nhưng chuyển hóa là do mình cả !
Huệ Hương
(1) Cơ bản mỗi con người đều có – tài năng- trí tuệ, – những hiểu biết sâu sắc.- phẩm hạnh,- trực giác,lòng tốt
(2) câu này nhắc nhở “ Đừng để những giá trị quý nhất của mình bị lãng phí chỉ vì mình không dùng, không sống, không tỏa sáng”
———————————
Tu Để Chuyển Nghiệp…
Không chỉ riêng giáo lý đạo Phật.
Nhân Quả là chân lý cuộc đời.
Trồng cây nào, trổ quã nấy thôi.
Thời đại này, trồng chua, chuyễn ngọt !
Nếu không tu nghiệp nào lành đủ.
Nước muối nguyên chất mặn tối đa.
Pha nước vào muối dần loãng ra.
Thêm nhiều nước nhạt dần uống được !
Người không tu nhân ác trả đủ !
Quả đau buồn tương xứng nhân xưa.
Nhưng biết tu tích thiện, khổ vừa.
Rồi đến lúc khổ không còn nữa.
Cũng có lúc Nhân Hoa, Quả Cỏ.
Gieo hạt hoa, kiến ăn hạt rồi.
Chờ đợi lâu luống hoa không có.
Có cỏ xanh vì hạt lép rồi !!
Vậy mới nói dù là chân lý…
Nhưng Nhân xấu có thể Qủa lành.
Nhờ tu lành chuyển nghiệp rất nhanh.
Vậy mới nói tu là chuyển nghiệp !?
Nhân thế nào, Tu là chân lý.
Viên An
———————————
Nhân Duyên Quả – Quy Luật Bất Biến – Tu Để Chuyển Nghiệp…
Đạo đời bất biến, luật rồi,
Gieo nhân gặp quả, thật thôi khác gì.
Nhưng cần duyên đủ mới ghi,
Nảy mầm tương tác, thiếu đi, lặng chờ.
Nhân duyên nghiệp quả trước giờ,
Điều là quy luật, không ngờ chi ai.
Ác gieo hẳn gặp hoạ tai,
Thiện lành sóng gió chóng chày, cũng qua.
Dối lòng sai phạm gây ra,
Luật vay quả đến, xót xa muộn rồi.
Vô tình quên nghĩa, thả trôi,
Khi vương hoạn nạn, trách ôi, thật buồn.
Quả nhân quy luật hồi chuông,
Nhắc tham danh lợi mà buông tâm mình.
Cuốn xoay vòng xoáy vô minh,
Chất chồng mang nghiệp, hành trình kiếp mai.
Tu thân chuyển phạm lỗi sai,
Chính là rèn đức, hoạ tai lỗi lầm.
Đạo hay đời lý thậm thâm,
Gieo gì, gặp nấy, ý ngầm dạy răn.
Một đời trải những khó khăn,
Không dưng xảy đến hẳn rằng do đâu?
Lòng người ví thực bao sâu,
Ác gây khó, thể lo âu nhát mình.
Làm sao thanh thản an bình,
Tâm không ngay thẳng, vô tình khổ ta.
Sống lương thiện chẳng cao xa,
Tự vui hiểu đủ, chính là tu tiên.
Tuân theo vay trả tự nhiên,
Không buồn than giận, biến thiên cuộc đời.
Khi làm hết sức mình thời,
Ngoài tầm tay với, đổi dời được sao?
Cuộc đời chẳng có là bao,
Sống không ân hận, vướng vào nơi tâm.
Xả buông mọi vật ngoài tầm,
Nhân không gieo, quả đơm mầm kiếp sau.
Đường tu giải thoát tìm cầu,
Tùy duyên tâm dẫn… cần đâu loạn lòng
tp