Về Lại Với Chính Mình – Cơn Gió Thoảng…

Về lại với chính mình

Có đôi lần trực giác bỗng bơ vơ
Bởi lý trí trót thương người … quên lối
Khi lòng tốt bị mang ra đánh đổi
Tự trách mình sao nhẹ dạ ngây thơ

Nay trả lại những lọc lừa dâu bể
Những chiếc mặt nạ rơi … cách não nề
Đời rộng lớn, lòng người sâu cũng thế
Hãy tìm ra phương cách học quay về

Nơi bên trong, chỗ khói bụi không che
Nghe hơi thở xoa dịu vòng ngực nhói
Thì ra “Trực giác không hề lầm lỗi”
Chỉ vì còn mong cầu…. tiếng khen, chê

Cắt duyên thừa, buông bỏ những muộn phiền
Mặt hồ phẳng lặng … rõ soi vạn vật
Ai dối trá, và ai là chân thật?
Thấu suốt rồi … trực giác vẫn thiêng liêng

Tần số rung động, trở lại bình yên
Còn đâu u uất … trái tim tự tại !!

Huệ Hương

________________

Cơn Gió Thoảng…

Giữ tâm an trước đời giông bão.
Khen chê, ganh ghét và thị phi !
Tâm kiên cường, giông bão sá gì ?
Sau cơn bão, cổ thụ cũng đổ !

Mầu nhiệm thay, cũng cơn giông lốc
Thổi qua đồng lúa mạ yếu gầy !
Lúa chịu thua cuối rạp theo luồng.
Sau cơn lốc, đứng lên sống dậy !

Đời thị phi, mạnh hơn giông lốc.
Biết không nghe, lặng lẽ cho qua !
Đời luôn cho ta nhiều món quà.
Tốt, xấu, ta nhận qua năm tháng.

Muốn tâm an, phải buông đừng nhớ.
Xấu, tốt, chuyện đời, chấp làm chi ?
Thời gian là thần dược mang đi.
Cơn gió thoảng, mát thân tâm sống.

Quên, Bỏ Qua, hai triết lý sống…

Viên An

________________

Về Lại Với Chính Mình – Cơn Gió Thoảng…

Chính mình về lại tìm mình
Cũng không hiểu được thật tình ta ai
Suy trong quá khứ đổi thay
Thấy tâm ân hận, qua tay… việc rồi

Thanh xuân nông nổi lên ngôi
Thắng thua giành giật, chẳng thôi thuở nào
Cái tôi cùng ngã… lớn sao
Một lời ít lại, khó bao… vô vàn

Chính mình trông lại còn than
Trách gì người khãc… chẳng màn thị phi
U mê che lấp đường đi
Nay già suy ngẫm, tức thì hiểu ra

Mình không chấp nhận được mà
Khen chê miệng tiếng, về ta… sai gì
Tỉnh tâm nhìn việc… qua đi
Bão giông đời đã dạy… khi. tịnh lòng

Một cơn gió thoảng hư không
Trở về các bụi, còn trông đợi hoài
Kiếp người tranh đấu mệt nhoài
Tìm gì thực thể… không ai, chính mình

Trụ sinh hoạt diệt chứng minh
Vô thường phút chốc, đinh ninh trường tồn
Khi nhìn lại… tấm bia chôn
Thời gian tàn phá, ai ôn… tên còn ???

Nhất Chi Mai ngẫm càn khôn
Nghe lời bàn ngộ, thoảng cơn… mộng dài
Thảo am, lửa rụi… còn ai ???
Bóng thời gian có… hình hài, nào ghi

Vào đời… mới thuở nào khi
Mấy ai nào biết ra đi … lúc chừ
Chân tâm thắp lửa chân như
Giữ nguyên đuốc tuệ, bi từ… hướng theo

Chính mình duyên nghiệp đuổi đeo
Bao giờ giải được, thoát neo… buộc ràng

tp

This entry was posted in Thơ Văn, Tư Liệu. Bookmark the permalink.