Sống Như Áng Mây nhẹ – An Trú Chân Tâm…

“SỐNG NHƯ ÁNG MÂY NHẸ”

Nếu về trú được tâm không,
Buông đi phiền giận, thong dong tháng ngày.
Chẳng mong thế giới đổi thay,
Chỉ mong một phút lòng này tĩnh yên.

Sáng ra thở nhẹ như thiền,
Nhìn hoa tàn úa … nghĩ liền hoàng hôn
Ngỡ ngàng nhìn kẻ tự tôn
Mừng thay đã hết bồn chồn ngày xưa

Không còn ngại nắng, ghét mưa
Hiểu ra mỗi khổ … còn chừa lối ra
Thuận theo dòng nước trôi xa
Không tăng sức ép, thật thà mà vui.

Đường đời có tiến có lùi
Đều xem như bụi nhỏ nhoi trên đường.
Cũng đừng ao ước tìm hương,
Chỉ cần học chữ vô thường tùy duyên

Nắng tà rọi xuống bên hiên
Khẽ khàng ta cũng chẳng khiêm cung gì
Muôn người muôn nẻo đường đi
Chẳng đồng ý tưởng, chẳng y chút nào

Sống như mây nhẹ thì sao ?
Như gương soi chiếu không khao khát hình (1̣
Thức dậy mỗi lúc bình minh
Ngồi yên hoan hỷ hành trình vẫn suông !

Huệ Hương

(1) “Nhạn quá trường không, ảnh trầm hàn thủy.
Nhạn vô di tích chi ý, thủy vô lưu ảnh chi tâm.”
(Nhạn bay qua bầu trời, bóng hiện trên nước lạnh. Nhạn không có ý để lại dấu vết, nước cũng không có ý giữ bóng hình.)

________________

An Trú Chân Tâm…

Sông đời muốn được thong dong.
Nhìn hoa tàn úa .., lòng vẫn vui.
Đường đời lúc thuận, được êm xui.
Mai kia dù nghịch, lùi lại thôi.

Tâm không viên theo dõi cảnh rồi
Vô thường đến, sát na đã vời.
Ý như bóng nhạn, lướt bầu trời !
Không lưu dấu vết… đời thế thôi.

Muốn nhìn thuận nghịch hiện trong đời.
Nhân Duyên, Nhân Quả… dời đổi thôi.
Chuyện vui, buồn, liên tục tới rồi
Ông chủ nhìn ngắm dòng mây trôi .!

Dẹp hỷ nộ ái ố, được rồi.
Chuyên cần sống tâm thanh tịnh này
Bao nhiêu cảm thọ sống đổi dời
Ông nhìn thấy , như vầng mây trôi !.

Tu Nhận Ông Chủ, Hết Khổ Rồi…

Viên An

________________

Sống Như Áng Mây nhẹ – An Trú Chân Tâm…

Sống như một áng mây trôi
Đủ duyên tụ lại giây thôi, tan rồi
Hay như cánh nhạn lưng trời
Bóng hình ẩn hiện, xa vời… vút bay

Tội gì khóc hận thương vay
Nhạn mây huyễn ảo, qua tay… xoay vần
Sống trong đời chỉ một lần
Buông đi thanh thản, trú chân tâm dần

Hoàng hôn tuổi tắt nắng cần
Nhìn về thực tại đất gần trời xa
Mong chi mộng ước cao sa
Ngoài tầm tay với, hiểu là… mơ thôi

Nhạn chim cánh lượn để rồi
Không về kịp tổ, tiếc ôi… cả đời
Tâm không an trú kịp thời
Làm sao níu kéo, khi rơi vô thường

Hành trình không chút tư lương
Phật thần quay mặt, chẳng nương… trách gì
Nghiệp duyên trong sổ đã ghi
Nợ là phải trả, phước thì hưởng thôi

Cột tâm vào cảnh ̣để rồi
Lụy bi uất hận, đứng ngồi nào yên
Học theo hai chữ tùy duyên
Mọi diều nghịch thuận chẳng phiền não tâm

Nhạn mây thoảng một dấu trầm
Bên trời vướng bận, mưa dầm lòng chi
Hạc kề bóng xế gần khi
Dọn mình chuẩn bị hướng đi, để về

Cuộc đời một giấc kim kê
Cần chi đeo đuổi u mê, cảnh hoài
Hối thì đã muộn trắng tay
Ra đi nghiệp dĩ còn đầy vương mang

Buông rồi … sẽ thấy thânh thang

tp

This entry was posted in Sách Truyện, Thơ Văn, Tư Liệu. Bookmark the permalink.