Điệu múa “Yêu lấy số phận” – Amor Fati

Cảm tác từ thuật ngữ Amor Fati khi học về Friedrich Nietzsche chúng ta thường nghe thuật ngữ Amor Fati xuất hiện trong tác phẩm ( Thus Spoke Zarathustra )’ Zarathustra đã nói như thế”mà trong đó cuộc hành trình vượt núi, băng qua các thung lũng tâm hồn của nhân vật giả tưởng Zarathustra đã diễn tả được tiến trình tâm thức con người một cách trọn vẹn và sống động nhất thông qua hai cột mốc triết học lớn:

– Cuộc hóa thân của tâm linh (The Three Metamorphoses)và hành trình vượt qua nỗi sợ hãi trước viễn cảnh những điều tồi tệ cứ lặp lại.

Nhưng sau đó khi đạt tới đỉnh cao tri thức, ông đã chấp nhận và ôm lấy viễn cảnh đó bằng một tình yêu cuồng nhiệt (vũ điệu và bài ca ca ngợi cõi vĩnh hằng)

Nietzsche chứng minh rằng: chỉ khi bạn dám mong muốn cuộc đời mình (với tất cả nỗi đau của nó) lặp lại vô hạn lần mà không muốn thay đổi bất kỳ chi tiết nào, lúc đó tâm thức của bạn mới chính thức chạm đến Amor Fati.

Amor Fati là một câu tiếng La-tin, nghĩa là “Hãy yêu lấy số mệnh của bạn” Yêu lấy số mệnh của mình không có nghĩa là buông xuôi và chấp nhận nghịch cảnh, mà chính là niềm tin và động lực để ta cố gắng hơn thêm

Cũng cần nói thêm Ngay chương đầu tiên của tác phẩm, Nietzsche mô tả hành trình phát triển tâm thức của con người qua ba giai đoạn:

– Con lạc đà: Giai đoạn gánh vác mọi xiềng xích, luật lệ, đạo đức truyền thống và chịu đựng nghịch cảnh mà không than vãn.

– Con sư tử: Sự trỗi dậy của ý chí tự do. Con sư tử chiến đấu với con rồng mang tên “Ngươi phải” (bổn phận áp đặt) để khẳng định cái tôi “Ta muốn”. Đây là giai đoạn phá hủy các giá trị cũ.

– Đứa trẻ: Đỉnh cao của hành trình tâm thức. Đứa trẻ đại diện cho một khởi đầu mới, sự ngây thơ, quên lãng và một sự khẳng định thiêng liêng (“Say Yes”) với cuộc sống.

Nào kính mời các bạn từng đọc Nietzsche và nghiên cứu , chúng ta hãy cùng nhau đi theo đúng như lộ trình tâm thức mà Nietzsche hằng mong muốn: từ một người đau khổ oán than (kẻ yếu), học cách kiên cường đối mặt, và cuối cùng là nâng niu chính những vết rạn nứt của đời mình để biến nó thành chất liệu nghệ thuật duy nhất.

Đó là khi con người không còn oán hận quá khứ mà yêu thương thực tại như một trò chơi sáng tạo

VŨ ĐIỆU AMOR FATI

Con đã từng quỳ dưới bóng hư vô,
Hỏi trời cao: “Sao đời con khổ thế?”
Bao ước vọng vỡ tan thành giọt lệ,
Gánh trên vai như lạc đà giữa sa mạc khô

Con đã từng như sư tử gầm vang,
Muốn xé toạc những bất công số phận.
Nhưng càng hận, lòng càng thêm vướng bận,
Ôi! vết thương thù hằn khó chữa chóng lành

Rồi một ngày con nhìn lại đôi tay,
Vết chai sạn của những lần vấp ngã.
Nếu cuộc đời dâng cho con sỏi đá,
Nguyện học làm sao tạc tượng từ đá xanh này

Nghịch cảnh ơi, ta không trốn chạy mi đâu!
Ta cũng không cúi đầu mà chịu đựng.
Ta ôm lấy mi bằng lồng ngực tự vững,
Như vòng tay người mẹ trong những đêm thâu

Bởi nếu thiếu đi những trận bão ngầm,
Làm sao biết lòng mình là đại dương sâu thẳm?
Nếu không có những ngày đông ảm đạm,
Sẽ chẳng bao giờ hiểu hết nắng ban mai

Nếu được thấu hiểu lý duyên khởi rõ ràng
Dù ta phải sống lại đời này muôn vạn kiếp.
Ta sẽ mỉm cười, bình tâm bước tiếp,
Và reo lên: “Hãy lặp lại, ta không màng!”

Nếu phải sống kiếp phàm phu dù không mong đợi
Xin luôn mang trái tim một đứa trẻ hồn nhiên.
Không tìm kiếm một thiên đường xa vời vợi,
Ta nhảy múa giữa trần gian, tự tạo lấy bình yên.
Ta yêu số phận này, yêu cả những lầm than,
Vì chính nó làm nên ta – một phiên bản huy hoàng!

Huệ Hương

This entry was posted in Tư Liệu, Tùy Bút. Bookmark the permalink.