Có những day dứt khó quên!
Giữa dòng đời đầy bon chen và biến động!
Luôn có niềm hi vọng
và sự nuối tiếc day dứt khó quên
Để nước mắt chảy trôi,
nghe mặn chát nhưng thấm thía hơn
Sống ý nghĩa thế nào để gọi là sống !
Yêu điều mình làm, bước tiếp cách trân trọng ?
Có phải trong mối quan hệ cần sự cảm thông.
Đừng để hiểu lầm mâu thuẫn cản trở tấm lòng
Tâm trí bị điều kiện hóa vì vô vàn mảnh vụn
Của thế giới bên ngoài do thông tin thao túng !
Hãy gói vào tim bằng một chữ “DỪNG”
Mở ra khoảng rộng, lòng nhẹ rưng rưng
Giữ tâm như đất không yêu cũng không ghét
Để không cố gắng giống ai mà sao chép
Chỉ dành năng lượng để chia sẻ và tình thương
Hoài niệm quá khứ đẹp đẽ nhưng chớ vấn vương
Chủ động tự cất bước chớ không day dứt nữa!
Có những lầm lạc là mất cơ hội được gõ cửa!
Huệ Hương
________________
Lá Vàng Chưa Rơi…
Chân bước đi trên ngàn lá úa.
Tiếng xạt xào trên lá đã rơi.
Gió hiu hiu nhắc nhở lìa đời.
Như độ tuổi hoàng hôn sắp tắt !
Mùa thu buồn nhưng sao vẫn đẹp.
Nhắc nhở mình : Xuân Hạ Thu Đông.
Chân lý : Sanh Lão Bệnh Tử thôi.
Cuối Thu rồi thì Đông sẽ đến.
Vũ trụ lặng im nhưng đã nói.
Cơ thể mình chuyển biến sát na.
Sức khỏe mòn, chân yếu nhắc ta.
Đông đến, ngày ra đi đã hẹn.
An trú trong hiện tại tranh vẻ.
Lo nghĩ chi chân lý cuộc đời.
Mùa Thu nói Đông sắp đến rồi!
Mình hít thở, biết mình An Lạc.
Viên An
________________
Có Những Day Dứt Khó Quên – Lá Vàng Chưa Rơi …
Khó quên day dứt lỗi lầm,
Hằn in nuối tiếc âm thầm tháng năm.
Bon chen cuộc sống âm thầm,
Lý chân mờ nhạt, nghiệp dần thêm mang.
Khó quên những thuở gian nan,
Chỉ vì tư lợi muôn vàn đấu tranh.
Tình thân nhiều lúc rẽ nhanh,
Chút lòng nóng vội, đoạn đành từ tâm.
Đến khi học Phật, chuyên cần,
Lý chân soi tỏ, mê lầm dần qua.
Ước gì lỗi chẳng sinh ra,
Để không day dứt, xót xa âm thầm.
Tuổi thu thấu hiểu thăng trầm,
Sân si vọng tưởng âm thầm bủa vây.
Vô minh danh lợi mê say,
Huyễn hư cứ ngỡ là ngày thật chân.
Hoàng hôn bóng xế dần gần,
Xác xơ tuổi hạt, bước chân lặng thầm.
Lá khô rơi rụng âm thầm,
Theo cơn gió nhẹ lìa cành xa cây.
Tử sinh biến đổi bủa vây,
Thời gian ngắn lại, biết ngày nào đi.
Quán điều hiện tại đôi khi,
Ăn năn hối tiếc, sầu bi chẳng rời.
Giá như sớm tỏ lòng người,
Đã không vướng bận những lời sai xưa.
Biết rằng hoàn hảo khó vừa,
Nhưng niềm ân hận vẫn chưa nhạt nhòa.
Nay nhìn được mất như mây,
Hay làn gió thoảng, chờ ngày lá rơi.
Mong lòng tự tại thảnh thơi,
Bao ngày còn lại, một đời tu tâm.
Ăn năn sám hối âm thầm…
tp






Users Today : 249
Views Today : 373
Total views : 1361358
Who's Online : 3






This Month : 11097
Total Hits : 18603358