Vang Bóng Một Thời – Thực Chứng Vô Thường…

Vang Bóng Một Thời

Có những ánh hào quang rực rỡ
Như nắng chiều đổ xuống đỉnh danh
Tên tuổi nổi như triều dâng sóng
Rồi lặng dần… theo gió mong manh

Có những bước chân từng lẫy lừng
In dấu sâu trên cõi nhân gian
Nhưng thời gian – vẫn trôi lờ lững
Mài tất cả… thành bụi mơ màng

Ngỡ giữ được niềm vui phấn khởi
Bằng tiếng khen, ánh mắt, tôn vinh
Nào hay như làn sương ngày mới
Tan rất nhanh… khi nắng vô tình

Nhiều hiền giả âm thầm lặng lẽ
Không giữ mình – giữ một niềm sâu
Sống trọn vẹn từng hơi thở nhỏ
Nên nghìn năm… vẫn sáng một màu

Không cần gọi tên là “bất tử”
Không cần đời ghi nhớ công danh
Chỉ cần thấy điều chân thật nhất
Trong chính mình – tỏa sáng, lặng thinh

Vang bóng… là điều đời có thể lấy
Trí tuệ… là điều không thể phai
Ai sống được với điều thấy biết
Thì thời gian… cũng cúi đầu thôi

Huệ Hương

________________


Thực Chứng Vô Thường…

Hàng ngày thường nghe nhắc hai chữ
Vô Thường bàn bạc mọi việc đời.
Hiểu Vô Thường: luôn thay đổi rồi
Nhưng thử hỏi : có bao lần Thực Chứng ?

Thực Chứng : một phút tâm trực nhận.
Lúc đi ngang thị trấn Ninh Bình.
Nhìn tháp chàm, gạch đỏ ngã nghiêng,
Chợt nghe tiếng hát thương văng vẳng.

Người xưa đâu ? tháp thiêng buồn rầu.
Lầu các, đế chế đâu ? gạch đổ …
Trong phút chốc ngậm ngùi nhận rỏ!
Vô Thường mình vẫn hiểu đây mà.

Cảm nhận no bảy giờ ăn sáng.
Giờ quá trưa, bụng đói nữa rồi.
Vô Thường diễn biến, suốt trong tôi.
Không chỉ hiểu, mà đói thực chứng.

Tôi đã học :
Sống an trú phút giây hiện tại.
Không có thì hiện tại hiện hữu.
Ngay lúc này là có ba thì !
Vô Thường thị THƯỜNG,
đang thực chứng !

Viên An

________________

Vang Bóng Một Thời – Thực Chứng Vô Thường…

Lật xem trang sử, ngùi thương
Anh hùng liệt nữ, bóng vương một thời
“Lối xưa xe ngựa” còn nơi
“Lầu đài thềm cũ” bụi rơi phủ mờ

Tịch dương soi cảnh hững hờ
Buồn thay tạo hóa, đá trơ nghiệm nhìn
Vần xoay vốn lẽ thường tình
Tử sinh quy luật, lặng thinh đổi dời

Lẫy lừng vang bóng một thời
Phù vân gió thoảng, cuộc chơi… khó lường
“Nghìn năm kim cổ soi gương
Nước còn chau mặt tang thương việc đời”

Trường tồn bất tử… là lời
Vô thường thực chứng, đổi dời từng giây
An bình… diệm lửa phút này
Sóng thần giận dậy, cuốn… thây nhấn chìm

Hằng ngày bao chuyện lặng im
Chiến tranh, nhân họa… vì tìm lợi danh
Cái tôi quyền lực tranh giành
Mấy ai còn nhớ, thiện nhân… giữ mình

Chỉ trong một thoáng vô minh
Bóng xây hình tượng biến… thinh không rồi
Nói chi dẹp bỏ… cái tôi
Thắng người thì dễ, “mình”… ôi khó mà

Vô thường học mãi vẫn sa
Tham lam trước mắt, khó mà quay lưng
Áo cơm tiền bạc chập chùng
Trăm nghìn thứ cuốn sao dừng, ngoảnh… xoay

Một thời vang bóng xưa nay
Hơn thua rồi cũng như mây cuối trời
Vô thường hẳn…. lại quên thôi
Thế nên tạ cớ… buông lơi xá gì

Thế gian lịch sử khắc ghi
Dở hay muôn thuở, cũng… thì thế thôi
Thời gian bụi phủ dần trôi
Mấy ai còn nhớ… chuyện rồi, đã qua

Chỉ duyên nghiệp mãi theo ta…

tp

This entry was posted in Sách Truyện, Thơ Văn. Bookmark the permalink.