Thuở ban đầu,
như người sợ rơi khỏi đời,
ta nắm chặt
nắm một ý đúng,
một lời phải,
một vai trò cần giữ cho trọn nghĩa.
Bàn tay khép lại,
và tim mệt mỏi mà không hết vướng mắc
Rồi một ngày,
nơi phố hội,
quảng trường gọi tên ta.
Tiếng vỗ tay pha lẫn châm chọc,
khen – chê bao lời ác phát ra
Ta cố học nói cho đủ,
giải thích cho đúng,
Nhưng mỗi câu nói
là một hòn đá bỏ vào vùng thấp trũng!
Ta cố đứng thẳng
để khỏi bị hiểu lầm.
Nhưng bài thử nghiệm
tuột dần , nặng dần.
Càng lún sâu vào phân tích !
Rồi một đêm,
ta không tranh luận, không giải thích
Không phải vì thua
Mà không có ai cần thắng
trong những cuộc đua,
Và “Im lặng “đến,
không như lệnh cấm
mà như cơn mưa rơi đúng lúc
trên mảnh đất rạn nứt!
Ôi ! đã hiểu
-Buông không phải “mở tay ngay”
Buông là nhận ra
rằng bàn tay này:
“ chưa từng giữ được gió.”
Buông là khi hiểu:
điều rời khỏi ta,
chưa bao giờ được gọi là Có !
Dù đôi lúc,
muốn nói thêm một câu cho người đỡ khổ.
Có lúc muốn ở lại lâu hơn
để chứng minh lòng vẫn vẹn tròn
muốn cứu độ, nhưng mỗi người
vận hành khác nhau về chuyển hóa!
Và bỗng nghe trí tuệ đến rất khẽ,
nhẹ nhàng, êm dịu lan tỏa
“Khổ không đi nhanh hơn vì con bước thay.”
Thế là ta buông ý định làm ánh sáng.
Buông cả nỗi sợ bị
quay lưng sẽ ngã sóng xoài
Ta đứng yên và thấy:
“Không ai đi hộ được ai”
kể cả với tình thương thuần khiết nhất.!
Tự hỏi, nếu
sự thành thật là vàng,
Thì sự tỉnh thức
quý hơn vàng, là
ngọc châu đỉnh chất !
Vì mỗi người có nhiều đêm
cần thao thức tự chiếu soi
Buông sâu hơn nữa,
Theo dòng chảy, thả trôi
Chỉ sống như nước:
khi cần chảy thì chảy,
khi cần lặng thì lặng,
Buông, rốt cuộc,
không phải là mất.
Buông là được
trả lại gánh nặng!
Nếu có thể ngày nào đó
buông cả hình ảnh “người đã buông”.
Không khoe nhẹ,
không khoe sâu,
không ghi nhớ mình
đã thế nào vượt qua
khe, đá, ghềnh, truông
Và, nếu có một ngày ai hỏi
Con đường nào bạn đã thoát khỏi ?
Hãy mỉm cười —
“ngã ba đã biến mất tự lúc nào!”
Chỉ còn bước chân
và mặt đất đỡ lấy nhau.
Cho sự sống
từng khoảnh khắc luôn thở.
Và để khoảng lặng sau cùng
được ngân lâu hơn chữ.!
Nếu một ngày,
trở lại giữa đời …
nhẹ như chưa từng rời đi.
Trả lại cho thời gian,
trả lại chính mình
tất cả ồn ào gì,
Sự kiên định lúc này
nằm ở việc dám trở nên cô độc.!
Huệ Hương





Users Today : 65
Views Today : 76
Total views : 739452
Who's Online : 15






This Month : 38215
Total Hits : 17981454