Hoa Lá…

Hoa kia lá nọ trên rừng
Bước chân xuống phố nhớ đừng mang theo
Để buồn đỉnh núi cheo leo
Mây kia bay nhẹ trên đèo nhớ thương
Xin vui mở rộng cõi lòng
Cho con suối nhỏ cũng trông thái hòa
Và đây làng bản xa xa
Thoáng làn khói nhẹ la đà ngọn cây
Hình như trăng ngủ trong mây

Giật mình thức tỉnh tỏ bày cùng ai
Nên người nhẹ giấc tỉnh say
Hoàng lương kê chín hôm nay bồi hồi
Tưởng chừng cung kiếm quanh đây
Nhìn quanh chỉ thấy đám mây xa rồi
Hương thơm hoa cỏ chốn này
Đem vào giấc mộng đôi tay gối đầu
Nỗi sầu theo gió tàn mau
Quên con phố thị chiếc cầu dòng sông
Ngày xưa so đũa trổ bông
Cá linh mùa lũ khi con nước về

*****
Bây giờ hoa lá hẹn thề
Có con suối nhỏ đôi bề vẹn xinh
Tròn nguyên hai chữ hiếu tình
Dáng hình người cũ còn in trên rừng
Chuyện qua nhớ chẳng vui mừng
Ngày mai xa lắc chưa từng âu lo
Ở đây giữa núi tiếng chào
Vô ngôn vọng lại đi vào hồn ai

*******
Thành đô giông bão hôm nay
Hoa kia lá nọ cuốn bay về rừng
Suối reo khẽ chảy hoan mừng
Chim lên tiếng hót ngập ngừng hát ca

******
Chung quanh điệu nhạc thái hòa
Luân hồi nét đẹp như là nắng lên
Rừng xanh hoa lá còn nguyên
Chỉ như mộng ảo áo uyên kinh mầu

Nguyễn Xuân Nghiêm

This entry was posted in Sách Truyện, Thơ Văn. Bookmark the permalink.