Nỗi sợ đạo đức !

Có những nỗi sợ là
dấu hiệu của một lương tri còn sống!
Giúp phân biệt từ bi và dính mắc rất rõ ràng
Ranh giới của một vùng trách nhiệm an toàn
Không còn vô minh, không muốn quay lại cũ !

Không dám bước sai,
chỉ mong được trả về vị trí con người là đủ
Vì Từ bi không bao giờ yêu cầu phải hy sinh
Khi chịu sự trá hình thành gánh nặng
mang nghiệp người khác vào mình
Vì day dứt, tưởng rằng mình phải
chịu trách nhiệm cho sự thức tỉnh của họ !

Luôn tự nhắc
“ Ta không được trao quyền cứu độ “!
Học từ Simone Weil :
“Can thiệp sai lúc là một hình thức bạo lực,
dù mang danh tình thương.”
Một ranh giới rất quan trọng
cần phải tinh tường (1)
Không phải vì ích kỷ mà
“ Cứu độ là hành vi có điều kiện.”

Sẽ mang nỗi sợ trong lòng dù có tâm thiện
Khi thấy không đủ quyền, không đủ khả năng
Không được phép can thiệp bừa, cách lăng xăng
Đấy phải chăng nỗi sợ đạo đức khi:
“bắt đầu hiểu từ bi thì chùn lại vì sợ làm hại.”

Không còn là nhiệt huyết mù, ảo tưởng vĩ đại
Mà đứng vững trong im lặng dù mở rộng lòng
Tuyệt không yếu đuối, cũng chẳng tự phong
Chỉ là không xâm phạm tiến trình người khác
Từ bi đúng… mặc ai hiểu lầm
Không còn làm mình cay đắng, chua chát

Huệ Hương

_________________

1) có thể có từ bi mà không cứu.
Và trong rất nhiều trường hợp, cứu là sai.
Khi người kia chưa sẵn sàng
Hoặc đang dùng “được cứu” để trốn trách nhiệm sống
Từ bi không bao giờ ép và
Cứu độ luôn cần sự đồng thuận sâu.

oOo

Nỗi lo sợ đạo đức xưa
Đẩy ta dù ghét hay ưa, dối lòng
Mượn lời chẳng thật cho xong
Hay là giả lả, vừa lòng người ta

Nỗi lo đạo đức phôi pha
Hai đời thế hệ, âm thầm khác nhau
Bất đồng chẳng nói thành câu
Sinh ra chia rẽ, ngầm sâu trong nhà

Nghĩa ân đặt nặng Mẹ, Cha
Cháu con giới trẻ, nhìn ra rạch ròi
Trái sai chẳng thể làm ngơ
Dẫu người cao vị, lỗi… mờ vẫn sai

Kính nhường thủ lễ xưa nay
Từ bi, hỷ xả, thiệt này nhận thua
Mấy ai tự hiểu cho vừa
Ngỡ mình thắng cuộc, nghiệp xưa chất dày

Muốn đời yên ấm hôm nay
Chẳng nên cam chịu, mặc ai tranh phần
Hạ mình, yếm thế nhẫn… nhầm
Dẫu luôn chèn ép, phải cần nói ngay

Từ bi đạo đức ở đời
Phải dùng trí tuệ, rạch ròi đúng sai
Sống ngay thẳng chẳng ngại ai
Lời chê đàm tiếu, bên ngoài… lung lay

Thật chân hơn vạn lời hay
Mới là đạo đức xưa nay để đời
Nuông chiều sợ hãi miệng người
Chỉ là sống ảo, áo tơi… che mình

Phật tâm chẳng đổi… phân minh

oOo

Nỗi lo đạo đức xưa nay
Khiến tâm còn vướng ghét – hay thương lòng
Mượn lời chẳng thật cho xong
Vô minh che lấp, chiều lòng thế gian

Nỗi lo đạo pháp suy tàn
Hai đời sai khác, âm thầm nghiệp duyên
Bất đồng chẳng hiểu căn nguyên
Gia đình ngầm sóng, não phiền sinh ra

Nặng ân trọng nghĩa Mẹ Cha
Con mang chánh kiến, thực thà đúng sai
Trái lầm không thể ngơ thay
Dẫu người cao vị, lỗi tày… sao dung

Kính nhường là hạnh trước dùng
Từ bi, hỷ xả, nhẫn cùng… thắng cương
Mấy ai tự thấy tở tường
Hơn thua… ngỡ được, nào lường khổ đau

Muốn đời an lạc dài lâu
Chẳng nên cúi mặt mặc sầu thế nhân
Nhu hòa nhưng vẫn chánh chân
Nhẫn mà không khuất, giữ phần tỉnh mê

Từ bi, trí huệ cận kề
Chánh tà soi rõ, chẳng hề vị khinh
Sống ngay thẳng, giữ tâm bình
Khen chê gió thoảng, giữ mình không lay

Thật tâm hơn vạn khen hay
Ấy là đạo lý xưa nay lưu truyền
Sợ lời miệng thế đảo điên
Chỉ là huyễn mộng, che phiền vọng tâm

Phật tâm chẳng đổi theo thời
Chỉ do mê ngộ, mà đời khác nhau

tp

This entry was posted in Sách Truyện, Thơ Văn. Bookmark the permalink.